Chùm Thơ Tình Thứ Hai Mươi Ba thơ Lu Hà

Chùm Thơ Tình Thứ Hai Mươi Ba

 

Anh Ru Em Ngủ Cho Say

 

Anh ru em ngủ cho say

Quên đi phiền muộn tháng ngày đắng cay

Quên bao ảo não u  hoài

Nỗi niềm ân oán cõi đời khổ đau

Đưa em lạc bến ngân hà

Dập diù sóng nước thiên nga con đò

Vẳng nghe như tiếng ai hò

Nuối thương hạ giới bến bờ xa xăm

Xoa lên lồng ngực trái tim

Vết thương thổn thức nỗi niềm trần gian

Than ôi, đỉnh núi trăng tàn

Bình minh thức dậy lệ tràn hàng mi

Uớc mơ tiên cảnh xa vời

Trở về dương thế em ơi phũ phàng

Đất lành chim đậu  tha hương

Ngậm ngùi cố quốc bốn phương não nùng

Ôm em giấc mộng canh trường

Nhìn qua cưả sổ bẽ bàng vầng dương!

 

11.12.2010 Lu Hà

 

 

Thương Em Mất Ngủ

 

Nghe nói em thường mất ngủ luôn

Nhiều đêm trăn trở với lo toan

Mưu sinh cuộc sống còn thương nhớ

Năm tháng trôi qua chẳng hết buồn…

 

Nghe chuyện em buồn lệ ưá ra

Thương em vò võ một đời hoa

Ngóng trông bóng dáng người tri kỷ

Lãng đãng mây hồng bay vẩn vơ.

 

Ảo não nhạn bay những buổi chiều

Cô đơn lạnh lẽo khóc đêm sầu

Việt Nam xa cách muôn ngàn dặm

Núi Ngự sông Hương vẳng tiếng hò.

 

Hoá bướm anh mơ lạc cảnh tiên

Gãi lưng em ngủ xoá ưu phiền

Vòng tay ấm áp bao tơ tưởng

Giấc mộng Nam Kha ở cõi trần

 

Thương nhớ vô cùng Chức Nữ ơi!

Tháng năm biền biệt áng mây trôi

Bao giờ ô thước xây cầu nhỉ

Thánh thót hàng hiên hạt móc rơi!

 

Hãy ngủ đi em cho trọn giấc

Nguyện làm cơn gió để cho em

Đêm hè nóng nực mồ hôi đổ

Xoá bớt em tôi những nổi niềm!

 

11.12.2010 Lu Hà

 

 

Ngàn Sau Sáng Soi

Chuyển thể thơ dự do cuả Trần Dần: Tình Yêu

 

Đã bốn đêm rồi vẫn nhớ em

Nỗi niềm thổn thức cứ âm thầm

Sinh Từ phố xá người qua lại

Ẩm ướt than bùn suốt cả năm

 

Bây giờ lùi lũi chỉ mình em

Mưa gió thâu canh dạ tím bầm

Sóng yên biển lặng nào đâu thấy

Trong lòng cuồn cuộn nỗi thương tâm

 

Tình ta không thể gửi cho nhau

Một đoá xót xa đọng oán sầu

Ân ái thương yêu bao luyến nhớ

Đêm ròng mất ngủ tóc tai bù…

 

Như những rặng cây to vật vã

Đêm giông động gió gọi tình yêu

Trăng mòn sầu mộng sao còn sống

Mưa nắng dầm mưa cả bốn muà

 

Khẳng khiu trần trụi với dương gian

Tô thắm trăm năm một nét son

Kề má nụ hôn còn rạo rực

Trái tim xẻ nưả cánh hoa tàn

 

Tình yêu đâu phải chiếc toa đen

Quyền lợi quên đi những ái ân

Cắt bỏ chia ly  lời dụ rỗ

Vì đầu tàu hoả vạn ngàn cân…

 

Tỉnh dậy vắng em hồn quẫn trí

Con tàu điên dại cứ đâm bưà

Hung hăng hăm doạ đời hoang dại

Trái đất tan rồi những mộng mơ…

 

Tủi nhục làm sao chúng cưỡng duyên

Sông hà vằng vặc hận chia phân

Kêu gào thảm thiết trời thê thảm

Chế độ nào nghe nỗi oán hờn?

 

Than khóc nhiều đêm đến não nề

Ôm nhau buồn tủi giưã cơn mê

Góc trời rực lưả say cuồng dại

Rằng có rằng không cũng thế thôi!

 

Em ơi! Lệ chảy như dòng suối

Con chó nó kêu rác cả tai

Chết điếng trong phòng bao ấm ức

Mồ hôi nồng nặc lũ đười ươi…

 

Chúng giáo dục anh chuyện chúng mình

Tình yêu giai cấp hận trời xanh

Trong thư anh gửi bao dòng chữ

Em ngắm trời sao mơ bóng anh?

 

Em thấy một vì sao ngất ngưởng

Nó đang lồng lộn bốn phương trời

Tinh cầu rực sáng đuôi sao chổi

Giận dữ điên cuồng phận nổi trôi…

 

Anh viết bài thơ để lại đời

Khóc nhiều khóc nưã mãi u hoài

Thương yêu trọn vẹn thề sinh tử

Thế kỷ ngàn sau vẫn sáng soi!

 

8.11.2010 Lu Hà

 

 

Lạc Miền Hoang Đảo

 

Nưả đêm chim hót véo von

Tung chăn ngồi dậy chong đèn làm thơ

Lao xao bến nước con đò

Hồn theo sóng nước dập dìu biển khơi

Lăn tăn làn nước gió bay

Buồm căng no gió thêm say mộng đời

Thương người trong mộng đắng cay

Trầm luân bể khổ ngậm ngùi sầu tư

Trùng dương cách trở đôi bờ

Gặp nhau trong mộng điệu đàn nỉ non

Rượu tình say khướt cơn men

Bồng bềnh hoang đảo con thuyền mênh mông

Nồng nàn hơi thở điên cuồng

Giưã cơn bão tố trùng dương vẫy vùng

Qua song cưả sổ phập phồng

Thoảng nghe trong gió căn phòng lẻ loi

Nhớ em cảm giác bồi hồi

Vội vàng ghi lại kẻo rồi lại quên….

 

12.12.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này