Trần Huệ Hiền Nhớ Đến Bùi Giáng
·

Nhà thơ Bùi Giáng mất ngày 7-10-1998 ( Âm lịch 17-8 năm Mậu Dần).
Nhớ lại, 49 ngày sau khi nhà thơ mất, ni sư Trí Hải đã có một buổi nói chuyện đặc biệt về cuộc đời và thơ văn của ông tại thiền viện Vạn Hạnh, SG. Khi nhắc đến hai câu thơ của Bùi Giáng:
Điên chơi cho bớt điên đầu
Điên đầu cho bớt điên rầu rỉ chơi!”,
Ni sư đã vô cùng xúc động, bà khóc thành tiếng…!
Nay xin đăng lại bài thơ cũ tôi viết từ năm 2000, khi tình cờ nghe được cuốn băng ghi âm buổi thuyết giảng nhiều ý nghĩa và cảm xúc của Ni sư Trí Hải năm xưa:
MỘT VẦN NHÂN SINH
Tưởng nhớ Bùi Giáng
Cháy vần nắng, ngợp vần mưa
Lai rai…cồn – lá – hoa – đùa – sương – trăng…*
Trăm năm thưa với người rằng :
Vạn vần ấy…chỉ một vần nhân sinh.?
Hoàng hôn tắt mở bình minh
Thu vàng se ấm tro tình hạ xa !
Mắt xanh thắm phố la cà…
Nghêu ngao nhảy múa mà hoa bướm sầu.
Điên chơi cho bớt điên đầu*
Rong rêu vì nhớ lúc ngồi lặng im.
Ai vui ? Ai khóc? Ai tìm ?
Người như tăm cá bóng chim cuối đèo
Bao lần trừng mắt trong veo
Một lần mỗi một… chim kêu bỏ cành
Bay xa khuất phía trời xanh
Như sương ngậm bóng trăng thanh…vỡ rồi!
Độc hành một cõi người ơi!
Bước chân không dấu ngỏ mời xưa sau.
Trần Huệ Hiền