PHẦN 1 LUẬT ĐÀO THẢI – LẤY ĐƯỢC CHỨC VÔ ĐỊCH KHÔNG KHÓ BẰNG GIỮ NÓ. Phạm Thanh Giao

PHẦN 1 LUẬT ĐÀO THẢI – LẤY ĐƯỢC CHỨC VÔ ĐỊCH KHÔNG KHÓ BẰNG GIỮ NÓ.

 

Phạm Thanh Giao

(Bài viết là chính kiến cá nhân của tác giả, dựa trên các dữ kiện có sẵn và đã xảy ra. Đây không phải là bài dịch thuật, tương đối dài, cần phải đọc hết trước khi ủng hộ. Chân thành cám ơn bạn đọc)

Với dân số nhiều hơn gấp 4 lần dân số của Hoa Kỳ, và với nền kinh tế tăng trưởng không ngưng nghỉ với tốc độ vừa nhanh vừa chắc chắn suốt hơn 3 thập niên qua của một quốc gia trên đà phát triển, thì việc Trung Quốc qua mặt nền kinh tế sản xuất co cụm của Hoa Kỳ chắc chắn sẽ không còn xa. Khó có thể phủ nhận sự thật là chỉ số sản xuất GDP của Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ trong thập niên 2020 – 2030 này trong cái bối cảnh hiện nay. Mặc dù vẫn còn lâu lắm để một công dân Trung Quốc có thể bắt kịp lượng thu nhập trung bình của một công dân Mỹ mỗi năm, ngay cả khi Trung Quốc trở thành một đất nước có tổng sản lượng GDP cao nhất thế giới đi chăng nữa, vì dân số của Trung Quốc quá đông.
 
Điều chắc chắn là Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt với cái sự thực là đến một lúc nào đó, trong một tương lai rất gần, nó sẽ không còn là nền kinh tế lớn nhất thế giới nữa, mà phải nhường ngôi lại cho Trung Quốc, bởi những chính sách lạc hậu, không chịu thay đổi theo thời thế để phát triển, nhằm giữ vững ngôi vị bá chủ của mình.
CHUẨN BỊ CHO CUỘC CHIẾN GIÀNH CHỨC VÔ ĐỊCH:
 Song song với sự phát triển về sức mạnh kinh tế, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã và đang “bành trướng, mở rộng vòng đai” của mình như thế nào, nhằm thúc đẩy các mục tiêu và các chính sách đối ngoại của họ? Ta đã thấy trong thời gian hơn hai thập niên qua, Quốc Hội và chính quyền Lưỡng Đảng ở Hoa Kỳ đang quá bận rộn với cuộc chiến “thù trong”, tranh đấu một mất một còn với nhau để nắm quyền hành, lại còn phải lo cho “giặc ngoài” ở những nơi mà Hoa Kỳ đang “đóng quân đồn trú”, phải chi ra những món kinh phí khổng lồ, gần 1/3 số tiền thuế dân è cổ ra đóng hàng năm.
Đó là chưa kể đến những hao tốn khổng lồ về cả 2 mặt nhân lực và chiến phí qua những cuộc chiến ở Trung Đông. Trong khi đó, Trung Quốc cứ lặng lẽ “chinh phục” những phần đất còn lại trên thế giới, qua việc xử dụng tối đa 2 nguồn lực mà họ có sẵn, dân đông và tiền nhiều. Trung Quốc sẵn sàng “hỗ trợ” cho bất kỳ quốc gia nào trên thế giới bất kể giàu nghèo, trong việc phát triển kinh tế của quốc gia đó, bằng những ký kết “giúp đỡ tài chánh”, kèm theo cái giá phải trả, không chỉ bằng tài nguyên của các quốc gia này mà thôi, nhưng Bắc Kinh còn o ép chính quyền sở tại đi theo những phương hướng chính trị mà Trung Quốc muốn. Chiến lược thao túng, áp đảo, và bành trướng mềm, qua việc trấn áp kinh tế gần như công khai này, đã giúp nhà cầm quyền Bắc Kinh tránh phải xử dụng chiến thuật lỗi thời bằng quân sự và vũ lực, đã tiết kiệm tối đa cho Trung Quốc về cả 2 mặt, Nhân Lực và Kinh Phí.
 
Trước tiên, khi việc Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ về kinh tế xảy ra, thì liệu Đồng Đô La của Mỹ có còn tiếp tục được xử dụng như là tiền tệ quốc tế và được độc quyền trong việc mua bán và trao đổi thương mại giữa các quốc gia trên thế giới như hiện nay nữa hay không, hay cuối cùng nó sẽ được thay thế bằng Đồng Nhân Dân Tệ?
 
Dù muốn hay không, khó có thể cho rằng, các quốc gia trên thế giới sẽ thoát ra khỏi sức ép của một nền kinh tế bậc nhất toàn cầu, để từ chối dùng đồng tiền của bá chủ này trong việc mua bán và trao đổi thương mại, như Đồng Đô La của Hoa Kỳ đã từng được “hưởng cái ngôi vị độc bá độc tôn” đó trong suốt hơn 70 năm qua.

PHẦN 3 TAI HẠI của CHỦ NGHĨA DÂN TÚY.

Từ ngày đầu sau khi đặt chân vào Tòa Bạch Ốc, ông Trump đã nhắm vào Trung Quốc như một mục tiêu cho chính sách đối ngoại của mình. Khởi đầu, không ít người chỉ trích gay gắt cái quan điểm này của ông ta, thế nhưng, ông Trump cũng đã nhận được khá nhiều sự ủng hộ từ một số các quốc gia trên thế giới, chỉ có các nhà lãnh đạo bên Âu Châu là dè dặt. Không ít những lãnh đạo của các quốc gia quanh vùng Đông Nam Á và nhiều người VN cuồng đã “một thời có lối suy nghĩ” này: “Tổng thống Trump tuy rất thô lỗ, nhưng ông ta Nói Không Với Trung Quốc. Chúng tôi thích nhìn thấy Hoa Kỳ đẩy lùi sự bành trướng của Trung Quốc trong khu vực. Tổng thống Obama là một người quá lịch thiệp và mềm mỏng, ông ta không đủ cương quyết để chống lại Trung Quốc trong khi ông Trump không thuộc dạng người lịch thiệp này”.
 
Tuy vậy, chỉ sau một thời gian ngắn, người ta đã nhận thấy ngay được một điều là, Donald Trump và Quốc Hội Hoa Kỳ, KHÔNG HỀ CÓ BẤT KỲ PHƯƠNG ÁN hoặc CHIẾN LƯỢC NÀO TRONG VIỆC ĐỐI ĐẦU với Trung Quốc, đừng nói tới chặn đứng hay đẩy lùi. Cứ nhìn vào chính sách đối ngoại loạn xà ngầu, không mục tiêu, không chủ đích, và không luôn cả phương hướng, lúc đàm lúc đánh, mà khi đánh thì lại đánh tứ tung, bạn cũng như thù, đồng minh cũng như đối lập của Donald Trump từ khi lên nắm chính quyền là đủ hiểu. Bên cạnh đó, qua cái châm ngôn tranh cử “America First” được lập đi lập lại như cái máy của Donald Trump, mà các chính trị gia và các nhà lãnh đạo các quốc gia đồng minh trên thế giới không dè dặt mới là lạ, không lưỡng lự, tính toán so đo mới thực là hi hữu.
Với xu hướng đưa nước Mỹ vào chủ nghĩa Dân Túy Cô Lập được Donald Trump xem như là mối quan tâm hàng đầu ngay từ thời tranh cử, thì việc hi vọng ông ta xử dụng sức mạnh kinh tế cũng như quân sự, để ngăn chặn hoặc đẩy lùi sự bành trướng của Bắc Kinh là một lối suy nghĩ hết sức mâu thuẫn, ngây ngô và vô cùng phi lý. Chẳng lạ gì, khi thấy sự thờ ơ và lửng lơ của các nhà lãnh đạo ở các quốc gia Đông Nam Á, khi được ông Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ Mike Pompeo đề cập đến việc “chung tay hợp tác khống chế” Trung Quốc trong khu vực vào hồi tháng Bảy vừa qua. Các nhà lãnh đạo ở các quốc gia bên trời Âu và ngay cả các quốc gia trong khối G7 cũng đã tỏ thái độ thờ ơ, qua việc bất hợp tác với những đề nghị, sáng nắng chiều mưa, tối hừng hực nóng của Donald Trump là thế.
Thế giới ngày nay đã hết hy vọng vào việc Hoa Kỳ cuối cùng sẽ khẳng định lại vai trò truyền thống của mình, như là một nhà lãnh đạo thế giới suốt hơn 75 năm qua. Mặc dù Hoa Kỳ vẫn còn là ngọn hải đăng nhưng ánh sáng của nó đã mờ nhạt đi rất nhiều và các quốc gia nhỏ, yếu kém gần như đang phải lao đao chao đảo vì mất đi điểm tựa, cũng như mất luôn cả hướng đi cho tương lai.

PHẦN 4 TAI HẠI của CHÍNH SÁCH CẤM NHẬP CƯ.

Mối đe dọa rất lớn khác mà Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt là vấn đề nhập cư, di dân và thu hút tài năng đến từ các quốc gia trên thế giới. Trong nhiều thập niên, người nhập cư đủ mọi thành phần, đủ mọi trình độ, nhất là giới tài giỏi về trí tuệ, về óc sáng tạo, giới tài phiệt bỏ tiền đầu tư và ngay cả giới lao động thấp kém nhất trong xã hội, đều đã có những đóng góp lớn lao cho nền kinh tế và sự phát triển nhảy vọt cho đất nước này, là điều không thể phủ nhận.

Chỉ đến khi Donald Trump xuất hiện, xử dụng chiêu bài Dân Túy, tấn công chính sách nhập cư và biến nó thành một yếu tố cốt lõi trong chiến dịch tranh cử, ông ta đã biến nó thành một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ và người dân Mỹ. Sau đó, không lâu, chiến dịch tai hại này của Donald Trump đã thành công khi các nhà lãnh đạo thuộc đảng Cộng Hòa ra mặt ủng hộ và biến hai chữ nhập cư thành một danh từ bẩn thỉu, có tác động nguy hiểm đối với không ít người dân Mỹ.
 
Chính sách “cấm nhập cư” của Donald Trump thực sự cũng không hề có kế hoạch và phương án hoạt động nào cả, ngay từ khởi đầu, ông ta tấn công người nhập cư “Không và Chưa Chính Thức” đặt chân đến Mỹ. Trước tiên là nhóm người đến từ danh sách 7 quốc gia Hồi Giáo ở Trung Đông, qua việc quảng bá những tin tức sai lạc và chụp mũ về khủng bố. Song song với nhóm người này, nhóm thứ hai mà ông ta nhắm vào, chính là dân lao động tay chân đến từ các quốc gia Trung và Nam Mỹ, qua việc phát tán những tin tức không đúng sự thật, vu khống và chụp mũ cho họ là “những thành phần bất hảo, trộm cướp, hãm hiếp phụ nữ, giết người, buôn bán ma túy, băng đảng du đãng và tội phạm”.
 
Chỉ sau một thời gian ngắn, chính sách này được đa số người Mỹ ủng hộ, không cần biết đúng sai, trong đó lực lượng hậu thuẫn mạnh mẽ nhất, là người Da Trắng thượng đẳng và những nhà lãnh đạo của đảng Cộng Hòa. Cái bức tranh người nhập cư mà ông Trump vẽ ra, không khác gì một nỗi sợ kinh hoàng cho dân chúng Mỹ. 
 
Thế rồi mọi thứ đã thay đổi mau chóng trong vòng 2 năm sau đó, từ cuối năm 2018 đến nay, chính sách này thay đổi đến mức trở thành Tất Cả Mọi Người Đến Mỹ Qua Bất Kỳ Dạng Nào đều gần như không còn được cho là hợp pháp nữa. 
 
Đầu năm nay, Donald Trump tấn công và ra luật cấm luôn tất cả các dạng nhập cư trí thức, có khả năng chuyên môn đến Mỹ làm việc, dạng H-1B và H-2B visas. Tháng rồi, ông ta còn cấm và đòi trả về tất cả những học sinh nước ngoài đến Mỹ du học, với những lý do hết sức trừu tượng, vớ vẩn và mơ hồ.
Nếu Donald Trump, những nhà lãnh đạo của đảng Cộng Hòa và những người chủ trương chống nhập cư này đã thành công như hiện nay, thì việc nhập cư hợp pháp vào Hoa Kỳ sẽ trở nên vô cùng khó khăn nếu không muốn nói là không thể, để được lọt vào con số khoảng 20 ngàn người mà họ giới hạn mỗi năm. Cái hậu quả ngay lập tức chứ không cần nói về lâu về dài, chắc chắn sẽ tai hại khôn lường, vì những bộ óc, những tài năng và những doanh nhân sáng giá từ khắp nơi trên thế giới, những người vẫn có thể nhập cư hợp pháp vào Hoa Kỳ sẽ xem Mỹ là một nơi không thân thiện để hoạt động và lẽ đương nhiên, họ sẽ khám phá để tìm ra các lựa chọn tốt hơn ở các quốc gia khác.
 
Những cá nhân có kiến thức, có bằng cấp và có tay nghề cao từ xưa đến nay vẫn luôn là loại người nhập cư mà nền kinh tế Hoa Kỳ rất cần. Vậy thì tại sao họ lại phải đến Mỹ để đào tạo kỹ thuật và ở lại để làm việc khi chính quyền Hoa Kỳ từ chối hoặc không chấp nhận họ? Người ta tìm thấy câu trả lời khá là rõ ràng với chính sách nhập cư của Donald Trump gần 4 năm qua. Trên thế giới đâu thiếu những quốc gia cần và luôn mở rộng cửa chờ đón họ. Sự đa dạng của mọi sắc tộc trong lịch sử của Hoa Kỳ là một trong những thế mạnh của đất nước này, điều đó không thể phủ nhận vì những dữ liệu cho thấy rất rõ ràng. Do đó việc đóng cửa, bế quan tỏa cảng, cấm không cho tất cả các loại người nhập cư của Donald Trump hình thành rõ rệt như hiện nay, chắc chắn sẽ gây thiệt hại cho nền kinh tế của Hoa Kỳ và sẽ kéo nó đi xuống nhanh chóng là điều hiển nhiên
 
Hoa Kỳ sẽ mất đi khả năng cạnh tranh là điều không thể tránh khỏi cho tương lai. Không khí sạch, nước sạch, đất sạch, thực phẩm sạch, môi trường sống sạch, nền giáo dục học đường tốt bên cạnh những cơ sở làm việc an toàn, phát triển và được trọng dụng, tất cả những thứ này được kết nối với nhau bởi một hạ tầng cơ sở hiện đại và đáng tin cậy, đã và đang bị Donald Trump và chính quyền của ông ta, chẳng những không quan tâm đến, mà còn bị phá hoại nặng nề trong thời gian chỉ gần 4 năm qua, qua những chính sách chỉ nhằm theo đuổi lợi nhuận, thâu tóm tiền tài và quyền lực, để thỏa mãn lòng tham của một nhóm người.

PHẦN 5 CHIA RẼ DẪN ĐẾN VIỆC TỰ HỦY DIỆT.

Ngay từ ngày đầu bước vào tòa Bạch Ốc, Donald Trump đã chủ trương đào sâu mối hận thù của sự kỳ thị sắc tộc, của giàu nghèo và của đảng phái chính trị, với một mục đích duy nhất, Chia Rẽ Để Đắc Cử. Sau khi ông ta lên nắm chính quyền, ông ta chưa bao giờ thể hiện mình là tổng thống của tất cả người dân Mỹ, bao gồm cả những người bỏ phiếu cho đối thủ của ông ta là bà Hillary Clinton. Không gì lộ liễu cho bằng việc ông ta tấn công đảng Dân Chủ và Phe Bên Kia bằng mọi giá, qua mọi cách thức, với mọi cơ hội có thể
 
Nó dẫn đến việc đất nước bị cuốn vào một cuộc xung đột đảng phái chia rẽ trầm trọng, từ các chính trị gia, đến cộng đồng, bạn bè và ngay cả người thân trong gia đình. Chia rẽ được khơi mào và cổ súy từ tổng thống chuyển sang các thống đốc tiểu bang, từ Thượng Viện đến Hạ Viện và thậm chí ngay cả các giới truyền thông báo chí với nhau
 
Sự xung đột này đã trở nên mãnh liệt đến mức trở thành thù hằn, sẵn sàng hãm hại nhau, khiến đa số dân chúng không còn tin tưởng bất cứ ai, nhất là những người khác chính kiến và quan điểm với mình. Ai cũng có thể thấy rõ ràng điều này là, Donald Trump vẫn luôn gắn bó với cái Chiến Lược Chia Rẽ Để Thắng Cử đã đưa ông ta lên nắm chính quyền. Ông Trump chưa hề và không hề đưa tay ra để nối kết với phe bên kia sau khi thắng cử.

Với Donald Trump và một số lãnh đạo của đảng Cộng Hòa, thì chỉ có Phe Ta và Phe Địch, Cộng Hòa và Dân Chủ. Khi trận đại dịch Covid-19 kéo đến, dân chúng Mỹ một lần nữa cứ tưởng, và hi vọng rằng Donald Trump với tư cách một tổng thống, sẽ đứng ra nối kết các nhà lãnh đạo lưỡng đảng ngồi lại, kêu gọi người dân và 50 tiểu bang cùng đoàn kết chống dịch, một công việc hết sức thường tình mà ai trong vị trí đó cũng đều thực hiện như thế, nhưng Donald Trump thì không. Ông ta Lợi Dụng Tình Thế một cách triệt để, chia rẽ Xanh Đỏ ở từng vùng, trong từng thành phố của từng tiểu bang, và nhất là lợi dụng tư thế và quyền lực của mình để kiếm phiếu ở các tiểu bang Cộng Hòa và nỗ lực đào sâu cái khoảng cách với các tiểu bang Dân Chủ hơn bao giờ, với niềm mong ước sẽ được tái đắc cử.

Donald Trump là tổng thống đầu tiên trong lịch sử của Hoa Kỳ, không bao giờ nghĩ đến chuyện đoàn kết người dân Mỹ. Ông ta thậm chí không giả vờ đóng kịch. Thay vào đó, ông ta dùng mọi khả năng và quyền hành có trong tay, tận dụng nó trong việc chia rẽ đất nước. Trong bài diễn văn trước dân chúng vào ngày 16 tháng 6 năm 1858, cố tổng thống Abraham Lincoln đã tuyên bố một câu để đời: “A house divided against itself can not stand.” nghĩa là “Một ngôi nhà tự nó chia rẽ, thì không thể đứng vững được.” Một Hoa Kỳ có nền kinh tế, chính trị và quân sự mạnh vào bậc nhất trên thế giới trước kia, giờ bị chia cắt ra làm hai, chắc chắn không thể nào giữ vững ngôi vị bá chủ mãi được. Một Hoa Kỳ chia rẽ như hiện nay, chắc chắn sẽ không thể thắng nhất là trước cuộc chiến với đối thủ mạnh và đoàn kết như Trung Quốc được. Âu đó cũng là Luật Đào Thải của trời đất. NGÀY TÀN của MỘT ĐẾ CHẾ CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG CÒN XA.

Phạm Thanh Giao

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: