NGỰA GIÀ Chu Vương Miện
NGỰA GIÀ
Chu Vương Miện
–
Thám thoát con ngựa ngày xưa
giờ cũng sống đến 76 năm
suốt đơì từ lúc sinh ra
và lớn lên
toàn kéo xe thổ mộ
ngươì xá ích này chết
thì giao cho ngườì xà ích khác
chạy từ bãi trưóc
qua Ô Quắn về bãi Sau
d8i qua vưòn dâu
về bãi truóc
1 vòng tròn cơ hưũ cố định
trẹn đầu 1 chùm lông gà
dưoí cổ 1 chùm lục lạc
phiá trưóc mõm là chum cỏ non
cứ nhìn mà phấn khơi
tiến lên
chạy quanh năm suốt tháng
2 mắt bị che
Sau lưng kéo theo
Toàn là danh từ
“Quê hương – dân tộc – lịch sử –
đạo làm cái con ngườì “
lâu lâu nghoảnh đầu nhìn lại
“ toàn là những khôi hài ? “
NỤC BÁT
Chu Vương Miện
–
Đoí meo lục bát lục nồi
Bát thì bát mẻ nồi thời nồi không ?
4 bế bát ngát ngồi trông
Toàn rừng với rú toàn sông với ngòi
–
Quên nhau thì đã quên rồi
Dăm tờ thư cũng rối bời đờì nhau
Noí chi ? nuớc chẩy qua cầu
Từ nay nuớc vẫn 1 mầu như xưa
–
Gió lay làm khổ tàu dừa
Thân anh không ngựa cũng lừa kéo xe
Thân em như bát nưóc chè
Bình thì mới rót bên hè còn đây
Ghét nhau cha chó cũng cầy
Thưong nhau chả khác chim bầy đá nhau ?
–
Dí dầu xong lại dí dâu
Dí qua dí lại bô câu ra đồng
Gái khôn thi cũng theo chồng
Trai khôn thì cũng mang gông nơi đàu ?
–
Chúng miềng đôi nẻo sông sâu
Xa nhau từ thủa giang đầu giang đuôi
4 câu “Đả hổ diệt ruồi :”
Mà sao nưóc chẩy huê trôi thế này ?
–
hết Tàu rồi lại đến Tây
hết ăn xin lại ăn mày thé thôi ?
không thưong đành đứng ngó trời
có thưong thì cũng đi đơì nhà ma
Chu Vương Miện