Lấy Chồng Đài Loan – Thơ Chu Vương Miện

Lấy Chồng Đài Loan

Phong bì nộp trải qua các ải

Chính quyền cho đâu phải cưới chui

Mười lăm tuổi thế mới vui

Mấy băng pháo cối ngậm ngùi im de

Sợ nổi loạn dưới đe trên búa

Cấm ca đoàn bướm múa nỉ non

Tám giờ một chiếc xe con

Một đàn dơ dáy lon ton như ruồi

Mẹ la ó thìa muôi quát tháo

Tiên sư cha lếu láo trẻ ranh

Hỗn hào sờ mó tranh dành

Lốp xe vấy đất đạp phanh dập dồn

Em đứng lẫn bồn chồn trong dạ

Đám phù dâu lố nhố chục cô

Váy hồng thị Nở tô hô

Miệng cười toe toét tựa hồ như không

Chín giờ điểm đã đông khách khứa

Bóp bụng nhìn chuối dứa thịt xôi

Ồn ào náo nhiệt mồ hôi

Cô dâu trang điểm bồi hồi buồng trong

Mười giờ chẵn màn phông loạng choạng

Một vai hề khệnh khạng tiến vào

Râu ria tỉa mép cúi chào

Cao hơn một mét phều phào vợ tau?

Ngộ vừa mới bôi dầu kem phấn

Từ Đài Loan lận đận tới đây

Chủ hôn vội vã bắt tay

Dạ xin mời cụ ghế này nghỉ ngơi

Nhất thiên địa xả hơi xú bắp

Nhị tông đường lập bập gia tiên

Trâu còm chi quản thuyền quyên

Phu thê kết bái là tiền trao ngay

Mấy dãy ghế rượu say bí tỉ

Bước theo chân hoan hỉ cùng nhau

Bố gìa ngắc ngứ hồi lâu

Loa rè khản giọng tóc râu bơ phờ

Giờ trao nhẫn hững hờ cụ rể

Mặt buồn thiu lểu nhểu cháu yêu

Nhẹ tênh chẳng có tiếng kêu

Một cây vài chỉ thì kều đâu ra ?

Đồ hàng mã nhà ma âm phủ

Phố Hàng Đào sẵn có vừa mua

Gái non phụng phịu chớ đùa

Thôi tin lời ngộ đợi mùa tuần trăng

Trót thì trét sang ngang lỡ bến

Ván đóng thuyền đến hẹn là đi

Một đàn đứng khóc như ri

Làng trên xóm dưới thầm thì chờ xem

Mấy vệ sĩ đi kèm áp tải

Xe bon bon chiều tái buồn ghê

Ngắm nhìn cảnh vật ê chề

Sân bay lạnh lẽo não nề đầu xanh

Gần chiều tối vắng tanh lối ngõ

Điện thoại reo vội vã tới nơi

Bố mừng gọi mẹ nó ơi!

Qủa bom nổ chậm xì hơi tháo ngòi

Vội mở tráp thảnh thơi đếm bạc

Vốn chi ra lời đựợc bao nhiêu?

Xóm nghèo cũng chẳng có nhiều

Hóa ra lỗ vốn đăm chiêu tủi sầu!

chia sẻ thơ trào phúng với Vũ Lan Phương

20.1.2015 Lu Hà

Comments
2 Responses to “Lấy Chồng Đài Loan – Thơ Chu Vương Miện”
  1. Lu Hà nói:

    Cám ơn Anh Chu Vương Miện đã đăng bài “Lấy Chồng Đài Loan” cho em ở trang Nghĩa Thục. Bài này em phóng tác từ bài thơ lục bát của cô Vũ Lan Phương mà em đọc được từ facebook hôm qua.

    ĐÁM CƯỚI CỦA EM

    Hôm nay đám cưới của em
    Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
    Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
    Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re

    Tám giờ có 1 chiếc xe
    Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
    Trẻ con bu tới ào ào
    Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh

    Mẹ em la ó thất thanh
    “Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa ”
    Bố em thấy thế nói đùa
    Bà lên thành phố mới vừa mấy năm

    Trang điểm thuê hết năm trăm
    Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
    Gặp ai cũng toét miệng chào
    Thì ra éo biết đứa nào cô dâu

    Chín giờ khách khứa đã bâu
    Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
    Cô dâu trang điểm trong buồng
    Một lũ gái gú dựa tường đứng xem

    Mười giờ đã thấy bem bem
    Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
    Chú rể đáng mặt anh hào
    Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
    Chủ hôn đứng dậy lon ton
    Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
    Hai họ chào hỏi liên miên
    Cô dâu chú rể thì đần mặt ra

    Mong sao đám cưới qua loa
    Để đêm hí hí, thế là xong phim
    Bao năm mỏi gối đi tìm
    Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau

    Chủ hôn nói một lúc lâu
    Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
    Chả biết làm cách nào hơn
    Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày

    Bây giờ đến đoạn trao tay
    Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
    Khách khứa thì líu tìu tìu
    Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây

    Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
    Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
    Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
    Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.

    Cả 2 đứng trước hương đường
    Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
    Chú rể nét mặt âu sầu
    Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn

    Cô dâu cũng có vẻ buồn
    Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
    Chú rể đóng cửa đánh rầm
    Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe

    Đến chiều đám cưới vắng hoe
    Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
    Bố em thở hắt một hơi
    Thế là cục nợ có nơi rước rồi

    Vũ Lan Phưong

    Hay thật, thơ trào phúng cười ra nước mắt. Anh sẽ kopie bài này. Rảnh rỗi xem lại có thể chuyển sang song thất lục bát gọi là song kiếm hơp bích với cô Phương cho có đôi có cặp nhé.

    Lan Phương! Em nên gọi anh là Lu Hà cho quen. Lu trước Hà sau nhớ là thêm cái dấu huyển vào nhé. Hà chứ không phải là Ha.

    19.1.2015 Lu Hà

  2. Lu Hà nói:

    Sầu Mộng Nhớ Quê
    chuyển thể từ thơ Chu Vương Miện
    tặng các cô dâu Việt Nam lấy chồng Tàu

    Chiều quan tái sương sa mây lạnh
    Tựa gốc đa lóng lánh ngàn lau
    Lưng chừng gió thoảng hương thu
    Chim rừng lá rụng bể dâu ngậm ngùi.

    Hoàng hôn xuống canh thâu trăng chếch
    Nỗi niềm riêng bạc phếch người ơi!
    Quanh sân còn đám bùi nhùi
    Hỏi xem phong cảnh lòng ai tủi sầu ?…

    Chuyện lơ láo không đầu không đũa
    Buồn ngâm nga tình tứ ca dao
    Nhạt nhoà dấu mực hiên rêu
    Đoạn trường thê thảm nhuốm màu trần suy

    Ngẫm trăm năm cõi người đau khổ
    Kiếp đời như cây cỏ hoa rơi
    Tua dua một mảnh trăng soi
    Chim bay cá lặn tăm hơi mút muà

    Đất san sát mái chuà cao mọc
    Gió vi vu thông lạc điệu nào?
    Nỉ non tiếng nhạc ngọt ngào
    Suối tuôn róc rách nhiệm màu đắng cay

    Nghe xoang xoảng chuông vàng khánh bạc
    Giọng ca dao từng bước ầu ơ
    Người ta dệt vải kéo tơ
    Cho tôi gặp mộng được mơ với nàng…

    Trời sao sáng thương chàng trăng ngọc
    Đợi cau già dưới gốc em van
    Mẹ cha mong chuối thơm ngon
    Gieo cầu đúng chỗ gả con đúng nhà

    Chuyên chính kẻ biết đâu lẽ đạo
    Phá kỷ cương lễ giáo sang Tàu
    Làm dâu xứ sở bơ vơ
    Bồ hòn oán ngậm không bờ bến thương

    Đêm lách cách gian buồng thông cưả
    Chòi điếm canh nhục nhã thế này
    Trong veo trời thoảng mây bay
    Lấy chồng trung quốc đắng cay hở trời….

    Ngày sáu khắc thở dài tê tái
    Đêm năm canh nhức nhối u hoài
    Đèn khuya dầu thiếu trêu ngươi
    Hàng Nga song cưả mỉm cười miả mai

    Nghe ai nói đẹp đời cứu đói
    Một bước đi tươi rói giảm nghèo
    Đong đưa lo chạy lên bà
    Đường tơ chỉ đứt nương dâu lưá tằm…

    Phận lẽ mọn tôi hèn lỡ bước
    Hồ Xuân Hương Tổng Cóc tiếc xuân
    Bán chôn nuôi miệng nuôi thân
    Mình làm mình chiụ còn than nỗi gì?

    Hoa cứ rụng lệ rơi sương đổ
    Hạt mưa sa gom lá đầy sân
    Đốt thành mây khói trầm luân
    Ruột gan đứt đoạn thả hồn hư vô

    Kiếp quả báo đàn bà con gái
    Bờ cỏ khâu oan trái thương đau
    Bao nhiêu tâm huyết đợi chờ
    Tằm non chết yểu lá dâu uá vàng…

    Thời lơ đãng đò ngang hờ hững
    Chê núi này lững thững em sang
    Lấy chồng Đài Bắc vẻ vang
    Con sen đưá ở vội vàng làm chi?

    Kể như gió thầm thì ảo não
    Thuý Kiều xưa lần giở từng trang
    Công cha nghiã mẹ mọi đằng
    Bên tình bên hiếu lỡ làng đời con

    Còn đâu nưã thuyền quyên yểu điệu
    Lũy tre xanh hiền dịu mặt hoa
    Ao bèo luống cải gà nhà
    Đất lề quen thói bốn muà xanh tươi…

    9.3.2010 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: