Không đề – Thơ Tuệ Sỹ

thaytuesyKhông đề

Đôi mắt ướt tuổi vàng
Cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồng hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này, hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông, mai mùa hạ buồn chăng

Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối nguồn xa
Ngược nước
Xuôi ngàn.

  • Hoài niệm

    Tác giả: Thích Tuệ Sỹ

    Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
    Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa
    Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
    Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ

    Một lần định như sao ngàn đã định
    Lại một lân nông nổi vết sa cơ
    Trời vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh
    Vẫn một đời nghe kể chuyện không như
    Vẫn sống chết với điêu tàn vờ vĩnh
    Để mắt mù nhìn lại cõi không hư
    Một lần ngại trước thông già cung kính
    Chẳng một lần nhầm lân không ư?
    Ngày mai nhé ta chờ mi một chuyến
    Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: