Biểu tượng sơ nguyên – Thơ Bùi Giáng

  • Biểu tượng sơ nguyên

    Tác giả: Bùi Giáng

    Tiếng nói xa vang trên đầu ngọn lúa
    Vì ngôn ngữ ngày kia em để úa
    Bỗng lên lời bên mép cỏ như sương
    Cũng xanh như giòng lệ khóc phai hường

    Đồng ruộng đó đương chờ em bước tới
    Bàn chân nhỏ gót buồn em hãy vội
    Hãy chần chờ anh soạn sửa theo chân
    Áng mây xa cũng sắp lại về gần

    Người phố thị mỉm cười đầu ngang ngửa
    Tô son đỏ vào hai môi lượt nữa
    Chợt thấy mình còn đầy đủ dung nhan
    Thuở xưa kia suối ngọc ngó mây vàng

    Em phiền mộng bờ thanh thiên kim hải
    Anh sẽ đặt tên em là con gái
    Khắp bốn bề thiên hạ rủ nhau thưa
    Em là em con gái tuổi đương vừa

    Em ngồi lại nhìn thu lên bóng nước
    Con cò trắng nhớ nhung trời bữa trước
    Con cá xanh tư lự sóng hôm sau
    Lòng miên man em đã sắp gục đầu

    Tay năm ngón bốn mùa đi em đếm
    Đầu móng nhỏ hé răng tròn em cắn
    Nghe trong mình nước mắt chảy lên mi
    Nghe bốn bên thiên hạ ngó em vì

    Anh cũng định làm như người thiên hạ
    Sực nhớ lại em là em em ạ
    Nên bây giờ anh xin phép ra đi
    Để bốn bên thiên hạ ngó em vì…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: