MÙA THU PHÔI PHA
Đem dạm ngõ với mùa thu cũ
Bài thơ tình dang dỡ chẳng tròn câu
Viết vừa khi mới mười tám tuổi đầu
Màu hổ phách còn lưu vào tâm thức
Sóng đời sống quá nhiều âm vực
Bài thơ chưa ráo mực đã chạnh lòng
Biết không thu ngày còn mãi đi hoang
Khi lặn lội hành trình còn im ắng
Mãi miết hoài sao vẫn còn trống vắng
Bóng thời gian xô quá khứ lạnh lùng
Ta bây giờ đem sính lễ mùa thu
Vào quan quách tẩm liệm rồi mai táng
Vẫn kiêu hãnh em theo về lãng mạn
Tiễn đưa thu, khóc ngày ấy u mê
Có phải chăng muà thu cũ vụng về
Không thấu hiểu cuộc tình hồng dân dã
Đêm đặc sánh và chao ôi vất vả
Triền nhân gian hờ hững phía chân ngày
Lòng ngại ngùng khi mở cửa vòng tay
Đôi mắt ngắm dòng sông buồn đã cạn./.
CHUYỆN CỦA EM
Bầm roi vọt mỗi đời người thấm thía
Cuốn bình yên nắng chạy gió mưa về
Ai tung hoành em dội lại hoang mê
Từng thớ thịt khát khao mầm ước vọng
Em theo chân người đếm từng mơ mộng
Đổi máu xương… nhận lấy nổi đau đời
Tuổi xuân em ai đánh đổi cuộc chơi?
Giờ luống tuổi lòng ngập tràn tủi hận
Quê hương từ trăm năm lận đận
Giờ nhọc nhằn, nghèo đói hỏi ai đây?
Bổng lộc trên cao mâm bát dâng đầy
Mặc trăm họ chìm mình trong u tối
Cứ năm năm là một lần mở hội
Ngồi sửa sai rút kinh nghiệm đã qua
Thuyền quốc gia ngồi khóc dưới cội già
Còn dân tộc đành lòng bao sĩ nhục
Chua xót nào hơn lương tri bất lực
Bệnh tham ô làm mục nát nước nhà
Câu đồng dao khắp xứ ngân nga :
‘ con nào xuống nước cái mình cũng trơn lu’
Đến tháng tám mừng cách mạng mùa thu
Xưa như đất dân nhọc nhằn kỷ niệm
Người dân cần áo cơm đắp điếm
Hơn tung hô những chiến thắng cũ mềm
Hai mấy năm rồi em vẫn là em
Cô du kích năm xưa nay thợ phụ
Lần hồi kiếm miếng ăn một mình tư lự
Thuở vào sinh ra tử dễ hơn giờ
Có thể tôi thơ ngây, em ngây thơ
Tỉnh giữa dòng say nên khó nhọc
Chi bằng cứ bình yên như vại
Thiên hạ đang say,
Ta nấu rượu lấy hèm mà bán phải hơn không ./.
NGÃ DU TỬ