Hồn Trinh Nữ Giưã Biển Đông thơ Lu Hà

Song Thất Lục Bát Chùm 134

 

 

Hồn Trinh Nữ Giưã Biển Đông

 

Nàng trinh nữ vươn lên ái dục

Sóng ngậm hờn sôi sục thiên thu

Nước vàng sủi bọt ngầu ngầu

Hồn vương tức tưởi khổ đau sa bà…

 

Đâu có biết biển sâu thăm thẳm

Mối tình đầu ảm đạm cưu mang

Quê nhà liễu rủ từng hàng

Một hai sớm tối bóng chàng đi qua…

 

Cha mẹ đã mồ ma cỏ dại

Có ai còn ái ngại thắp hương

Côn trùng rên rỉ thê lương

Nhớ thương tầm tã bốn phương biển trời…

 

Đời con gái tả tơi sóng vỗ

Miền tự do khốn khổ tinh cầu

Lênh đênh thuyền thúng nát nhàu

Thuỷ thần hà bá dãi dầu nắng mưa…

 

Xác đã mất hồn ma trinh nữ

Vẫn hiện lên đòi nợ thế nhân

Vì sao tàn nhẫn dã man

Bát cơm manh áo bần hàn sầu tư…

 

Trí đã quyết mưu cầu hạnh phúc

Hồn bi thương lạc bước phong trần

Vẩn vơ tức tưởi cừu oan

Làm sao siêu thoát điêu tàn biển Đông!

 

22.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Ơn Cha Mẹ

tặng Hoà Đàm nhân đọc bài thơ: Lời Yêu Đến Mẹ

 

Đầu năm mới lòng con tha thiết

Thương mẹ cha da diết làm sao

Nghe con sóng vỗ dạt dào

Mênh mông trời biển nghẹn ngào mẹ ơi!

 

Tình cuả mẹ chân trời góc biển

Cùng gió mây lận đận chưá chan

Trăng sao đỉnh núi non ngàn

Nồng nàn soi tỏ muôn vàn mến yêu

 

Lời răn dạy trăm điều sớm tối

Giúp cho con thoát khỏi chợ đời

Lớn khôn sánh kịp với người

Công danh sự nghiệp đền bồi mẹ cha

 

Quên sao được ngày xưa cặm cụi

Bếp than hồng lúi húi thổi cơm

Bóng cha biền biệt chiều hôm

Nhà tranh xiêu vẹo gió nồm heo may…

 

Bởi thời cuộc đắng cay sầu tủi

Nuôi đàn con cặm cụi gánh gồng

Mò cua bắt ốc trên đồng

Bưã no bưã đói má hồng phôi pha…

 

Cha trở lại cả nhà đoàn tụ

Rồi vượt biên biển cả mịt mù

Hợp tan bao kiếp phù du

Cam lai khổ tận dãi dầu nắng mưa…

 

Nghe đâu đó lưa thưa gió thổi

Tiếng ngân vang thầm gọi mẹ ơi!

Giáo đường thánh thót bồi hồi

Dương cầm khúc nhạc cõi đời khổ đau…

 

3.1.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Giữ Mãi Cho Đời

 

Ai chăm chút cho hoa chói lọi

Giọt sương tình vưà mới tinh khôi

Chuyện mình thần thoại lưá đôi

Thuyền say sóng nước bao đời nhớ mong…

 

Thì em hỡi mênh mông huyền ảo

Vần trăng lên đừng sợ tiêu tan

Hương thơm ngây ngất non ngàn

Làn da nóng bỏng muôn vàn tứ thơ…

 

Lòng mở rộng đón chào biển cả

Hai trái tim in dấu yêu thương

Sáng soi khắp chốn thiên đường

Thơm tho tình ái quân vương thế trần…

 

Nghe tiếng hát bàn dân thiên hạ

Trầm trồ khen một đoá phong lan

Thướt tha yểu điệu thanh tân

Toàn thân mềm mại thiên thần ngẩn ngơ…

 

Hãy giữ mãi hồn thơ trong trắng

Buổi sơ đầu ánh nắng chiều buông

Dìu nhau trong một đoạn trường

Dạt dào ong bướm má hồng xôn xao…

 

Nào ai nỡ xì xào bàn tán
Thiếu bóng mình thơ thẩn ban mai

Nghẹn ngào bốn bể trần ai

Rưng rưng ngấn lệ chương đài cánh hoa…

 

Tôi biết lắm lòng hoa day dứt
Rừng trúc lâm réo rắt giọng đàn

Hiền nhân thức giả muôn vàn

Nụ cười tao ngộ chưá chan nỗi niềm…

 

Bài thơ này để tri ân Thi Nguyên đã mở ra chương trình ngâm thơ mình và thi hữu rất cảm động

11.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Mai Viễn Xứ

 

Chậu hoa nở cánh vàng rực rỡ

Thương gốc mai tàn tạ quê nhà

Cành kia ai chiết mang qua

Hay đâu xứ xở làm quà bốn phương…

 

Đàn chim én lưu vong nhớ mãi

Một miền quê tê tái nắng mưa

Ông bà chú bác mẹ cha

Mười năm rồi nhỉ quê nhà ra sao…?

 

 

Đời thiếu phụ bơ vơ trần thế

Tết quê người tri kỷ còn ai

Cuối năm trằn trọc canh dài

Cô đơn lạnh lẽo u hoài xót xa…

 

Thân bồ liễu dật dờ mưa nắng

Cuộc mưu sinh đằng đẵng sương pha

Tuyết rơi trắng cả ta bà

Trăng sầu nưả mảnh nhạt nhoà xa xôi…

 

Nghe tiếng pháo bồi hồi mừng tủi

Cánh mai rung lủi thủi giận hờn

Chập chờn sóng vỗ trào cơn

Tiếng lòng vời vợi nưả hồn xót xa…

 

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương

31.12.2012 Lu Hà

 

 

 

Tặng Vợ Chồng Nhà Tuyền Linh

 

Nghe kinh pháp nâng cao trí tuệ

Anh chưa từng Phật Tử tại gia

Theo đường Đức Chuá Ki Tô

Làm sao thông hiểu Phật Đà em ơi!

 

Nếu có thể mấy lời trăng gió

Chuyện nhân tình tao ngộ bi ai

Vần thơ thống thiết chương đài

Tuyền Linh thổn thức đêm dài thâu canh

 

Nếu ông xã mát lành sĩ khí

Đọc tình thơ ân ái vợ chồng

Bâng khuâng cõi mộng vô thường

Lu Hà anh cũng vấn vương điệp hồ

 

Nếu có thể đọc thơ anh nhé

Cùng Hoà Đàm bốn bể giai nhân

Xôn xao ong bướm non ngàn

Hằng Nga ẻo lả cung đàn ngẩn ngơ…

 

Thơ với phú dật dờ biển ái

Cánh buồm nâu tê tái quan hà

Lang thang trong cõi ta bà
Luân hồi sinh tử khổ đau dãi dầu…

Anh đâu biết giang đầu bến giác

Quán trần gian lạc bước phong tình

Hôm nay được gặp Tuyền Linh

Mà nghe giảng pháp chân kinh sao đành…?

 

21.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Đêm Đông Chờ Mẹ

tặng Hoà Đàm sau khi đọc truyện: Sân Ga Buồn

 

Buồn rười rượi sân ga vắng vẻ

Cùng với bà tê tái chiều mưa

Thoảng nghe tiếng gió lưa thưa

Côn trùng rên rỉ hàng dưà xác xơ

 

Tàu về sớm mà sao chẳng biết

Cứ đợi hoài thảm thiết má ơi!

Xót xa cho những mảnh đời

Tuổi thơ nghèo khó tả tả tơi linh hồn…

 

Mẹ đi chợ vẫn còn gánh nặng

Khách bộ hành lạnh cóng đêm đông

Bát cơm manh áo thê lương

Nuôi đàn con nhỏ má hồng phôi phai…

 

Đường xã hội trần ai bi lụy

Bóng hồ tinh tiều tụy xóm làng

Loa rè ca ngợi thiên đàng

Triền miền đầy đoạ mơ màng tối tăm…

 

Bong bóng nước âm thầm ôm ấp

Trái tim người vùi dập hố sâu

Nặng lòng cám cảnh suy tư

Đôi dòng chia sẻ cảm sầu vần thơ…

 

Thương bà cháu dật dờ mưa gió

Đợi chuyến tàu ảo não canh khuya

Mưa rơi lệ chảy đầm đià

Vùng quê hẻo lánh bên rià văn minh…

 

10.1.2012 Lu Hà
 

 

Liêu Trai Mộng Điệp

tặng Mai Hoài Thu & Thủy Anh Lam

 

Rót chén rượu mộng hồ túy luý

Tình Liêu Trai sầu lụy cuộc đời

Lâm ly thổn thức tơi bời

Quỳnh tương đòi đoạn rã rời xót xa…

 

Hồn thơ dậy trăng ngà lả lướt

Bóng Hằng Nga tha thướt bên thềm

Trái tim băng giá nhiều đêm

Cơn say lảo đảo càng thêm mặn nồng…

 

Gió trăng rỡn phiêu bồng lãng đãng

Thủy Anh Lam bảng lảng chân cầu

Sương rơi ướt đẫm mái đầu

Chén thù chén tạc ngọn dầu hắt hiu…

 

Mai Hoài Thu mĩ miều vọng tưởng

Một đời hoa vất vưởng cô đơn

Đêm nay thổ lộ nguồn cơn

Nhân tình thế thái lệ tuôn đôi hàng…

 

Muà ân ái bẽ bàng tùng cúc

Phượng vĩ rơi tủi cực lầm than

Xa quê non nước cơ hàn

Xuân về pháo nổ trăm ngàn đắng cay…

 

Làm sao níu vơi đầy hoan hỉ

Thời gian đi tê tái người ơi!

Côn trùng rên rỉ ngoài trời

Bờ phong chịu rét chơi vơi tủi hờn…

 

Nâng chén ngọc bồn chồn thương cảm

Buồn làm sao ảm đạm chốn này

Chắt chiu vò võ tháng ngày

Cung đàn dìu dặt ai hay đoạn trường…

 

Thơ ảo não như dòng lệ chảy

Bạn hồng nhan tri kỷ mấy ai?

Nghĩ rằng sẽ có ngày mai

Gặp nhau còn nhớ liễu đài thuở xưa…

 

Chày huyền sương lão bà giã thuốc *

Nàng Vân Kiều có thuộc đường về

Vân Anh dặm nẻo sơn khê

Hồn trinh day dứt não nề năm canh…!

 

* Theo tích xưa có một văn nhân tên là Bùi Hằng lều chõng đi thi bao lần đều hỏng cả, nhưng giưã đường về nhà lại gặp hồn nàng Vân Kiều trên cùng một chuyến đò.
Có ý mai mối với em gái mình là nàng Vân Anh ở bến Lam Kiều. Tôi cũng có ý ví Mai Hoài Thu và Thủy Anh Lam như hai chị em vậy.
Cụ Nguyễn Du ngày xưa cũng dưạ theo tích này nên mới có câu: “Rằng mua ngọc đến Lam Kiều…”

19.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này