Hà Nội bút ký – Nguyễn Quang

 

Hà Nội bút ký

 

 

Lục thập nhi nhĩthuận …’* – Câu nói đầu tiên mà chúng tôi có thể nghe được nhưng không bất ngờ, đó là tâm sự riêng chung của các sĩ quan miền Bắc từng tham gia trong chiến tranh Việt Nam trước đây “Chúng tôi chỉ là những kẻ đánh thuê cho Nga, Tàu!”

 

– Chúng tôi muốn thay đổi, đó cũng là sự khao khát của người dân Hà Nội và hầu hết các công thần nay tuổi đã cao ‘nếu có mất đảng nhưng đừng mất lương hưu…’!

 

Khi vào thăm quan Quốc Tử Giám, du khách thường xuyên rất đông, chúng tôi thần người ra quan sát hơn phân nửa là người Hoa, nửa còn lại gồm khách Phương Tây và người Việt.

 

Các bia Tiến sĩ nay được rào chắn trang trọng hơn sau những vụ nam nữ đùa bỡn, ngồi trên đầu rùa để chụp hình! Rùa biểu trưng Thần Kim Quy!

 

Đặc biệt có bàn thờ Đức Khổng Phu Tử như dấu ấn một thời thịnh trị của Nho giáo trên đất nước này. Tất nhiên vào thời nầy chưa có sự san định của triết Việt Nho thành hệ thống qua triết gia Kim Định!

 

Ba mươi sáu phố phường của Hà Nội xưa vẫn còn đó nhưng ngày nay phố nào cũng giống phố nào với đủ loại hàng tạp hóa, may mặc, giày dép, cà phê giải khát cùng các quán cơm văn phòng!

 

Từ các khu phố cổ tiến về Đền Thánh – hình ảnh Nhà thờ Chánh tòa Hà Nội rêu phong, bên trong đang sửa chữa lại. Trước khi vào viếng Mộ các Đức Hồng Y chôn cất ngay giữa hoặc bên cánh trái phải của Cung Thánh! Chúng tôi ao ước được thăm sân thượng nơi ĐHY Trịnh Như Khuê cũng như Trịnh Văn Căn đã đi dạo qua lại thành lối mòn nhưng cánh cửa ra vào luôn đóng chặt với nhiều khóa…Chúng tôi quanh quẩn một lúc lâu trước cổng Đại Chủng Viện Thánh Giuse, thế rồi may mắn gặp một Ông Từ – Quý danh là Tiến, sau những tâm sự đã mở cửa và hướng dẫn chúng tôi đến sát gần bờ tường của tòa nhà có vị trí theo Cụ Từ, đó là nơi các ‘Vị Thánh’ đã sống trong vòng vây hãm của chế độ!

 

Chúng tôi tiến vào Đền Thánh, nhìn những cột chi chít trong ý nghĩ nơi đây đã là chứng nhân của bao biến cố lịch sử! Lời của vị linh mục chủ tế trong Thánh lễ buổi chiều trong âm thanh vang vọng giọng Hà Nội! Một Thánh lễ từ nội dung đến hình thức đều mang các giá trị chung của Giáo Hội Hoàn vũ!

 

Đặc điểm cảnh quang chung quanh nhà thờ Chính tòa Hà Nội không có hay chỉ rất ít mà chúng tôi không nhận thấy những cửa hiệu bán ảnh tượng, song thay vào đó là các hàng quán cà phê, ăn uống dày đặc…không ai thấy một nếp sống văn hóa tôn giáo nơi đây ngoài văn hóa ẩm thực!

 

Nhưng riêng Học Viện Âm nhạc đã tạo nên sự phát triển tự nhiên của một khu mang đặc sắc của văn hóa âm nhạc từ cách sống đến sự cư xử trong buôn bán các loại nhạc cụ!

 

Hà Nội cũng kẹt xe vào những giờ cao điểm, trên những con đường quá nhỏ từ thời Pháp vẫn còn đó song mật độ dân số quá cao, người Hà Nội chính gốc ngày nay không còn nhiều, mọi thứ đã nhường chỗ cho người nhập cư từ các tỉnh lân cận!

 

Du ký này không ghi lại các thắng cảnh cũng như một thành phố có nhiều chứng tích lịch sử như Hà Nội! Nào Đền Ngọc Sơn, công viên Lý Thái Tổ…Di tích Hoàng Thành Thăng Long, Thành cổ Hà Nội…mà thời gian là một sự biến đổi không thời!

 

Thể chế nào tốt nhất với người dân Hà Nội? Với người Hà Nội ngày nay: Dân chủ là cần thiết để người dân chọn ra những nhà lãnh đạo thanh sạch điều khiển từng khu phố ngỏ ngách đến các vị lãnh đạo ở trung ương càng có sự chọn lựa trong dân! Cơ chế sẽ thay đổi theo tiến trình từng bước dân chủ hóa!

 

Chính quyền Cộng sản Hà Nội ngày nay không một cơ quan nào không tham ô, nhưng có một nghịch lý đó là không một người dân nào không thích một chính quyền trong sạch! Nghĩa là bộ mặt thật của người dân Hà Nội trong hai mặt: thích một chính quyền bảo vệ được an ninh cho người dân và tiền là trên hết như luôn tìm mọi phương cách để hái ra tiền! Quả là một sự nghịch lý nhưng trong một xã hội với đầy kẻ hở của luật pháp…người dân dưới chế độ CS sinh hoạt trong nền kinh tế thị trường hoang dã, người Hà Nội nhận thấy phải tranh thủ để cho ra cơm áo hầu có chút hạnh phúc  nơi một thành phố mọi thứ thật sự đắt đỏ!

 

Không còn mấy dấu tích CS ngoài lăng Ông Hồ cũng sẽ không ngoài số phận như lăng Lê Nin, nhưng cái thâm của người Việt hơn cả Nga Tàu nên cách ứng xử với một cái xác làm hao tốn tài sản nhân dân sẽ có cách hành xử khác và trong ánh mắt người Hà Nội hôm nay như đã có câu trả lời: Hãy chôn xuống những chất dẻo trá hình ấy và biến nơi đó thành bảo tàng tội ác chiến tranh diệt chủng đối với dân tộc và đồng loại!

 

Cảnh quan chung quanh Hồ Gươm ngoài những cây lâu năm trườn thân ra mặt nước, như cuốn theo cùng con nước – mà vốn nước và người trong tương quan giữa hữu thể và thiên nhiên! Nơi đây vẫn như mọi công viên với những đôi nam nữ tỏ tình và đặc biệt Hồ Gươm đến gần phân nửa là người lớn tuổi hiện diện thường xuyên, họ tập thể dục và trò chuyện – dấu chỉ của một thành phố cổ với nhiều người đã về hưu – và theo các thông tin mới nhất số tiền ngân sách dành cho hưu bổng là một con số rất lớn vô cùng trong một chế độ độc tài đầy các công thần!

 

Lang thang quanh bờ hồ qua cầu Thê Húc – nghĩa là giữ lại ánh sáng đẹp của mặt trời ra Đền Ngọc Sơn, giữa hồ Hoàn Kiếm với Tháp Rùa xây trên đảo Rùa từ thời vua Lê Thánh Tông đã dựng Điếu Đài ở đó để nhà vua ra câu cá mà nghĩ chuyện đánh lưới người!

Và chúng tôi ưu tư về bảng chỉ số đổi mới toàn cầu Việt Nam đang tụt hạng – Global Innovation Index của Tổ chức Sở hữu trí tuệ thế giới (World Intellectual Property Organization – WIPO) thuộc Liên Hiệp Quốc.

Theo bảng xếp hạng của WIPO, Việt Nam xếp thứ 76/141, thuộc phần nửa dưới của các nước trên thế giới – nghĩa là tính đổi mới, sáng tạo của Việt Nam thuộc vào loại kém.

Theo hai tiến sĩ Lê Văn Út (Phần Lan) và Thái Lâm Toàn, từ năm 2006 – 2010, Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế được đăng ký tại Mỹ (trung bình mỗi năm có 1 bằng sáng chế). Đến năm 2011, Việt Nam với dân số hơn 80 triệu dân nhưng không có bằng sáng chế nào được đăng ký. Trong khi đó, con số này ở năm 2011 của một số nước trong khu vực Đông Nam Á như sau: Singapore: 647 bằng/4,8 triệu dân, Malaysia: 161/27,9 triệu,

Thái Lan: 53/68,1 triệu, Philippines: 27/93,6 triệu, Indonesia: 7/232 triệu, Brunei: 1/0,407 triệu. Trừ Mỹ ra, theo thống kê, 10 quốc gia/vùng lãnh thổ đứng đầu về số bằng sáng chế trong năm 2011 lần lượt: Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức, Đài Loan, Canada, Pháp, Anh, Trung Quốc, Israel, Úc.

Về số lượng các bài báo khoa học trên các tập san quốc tế, theo GS Nguyễn Văn Tuấn (Úc), từ năm 1998-2008, Việt Nam có 5.070 bài. Trong khi đó, Thái Lan công bố 23.163 bài, cao hơn Việt Nam 4,5 lần dù số lượng giáo sư và tiến sĩ thấp hơn ta. Số bài báo của Việt Nam chỉ bằng 10% so với Singapore, 34% với Malaysia…

Sáng tạo chính là yếu tiên quyết cho sự phát triển nhưng quả là VN đang ở con số không!

Nền giáo dục ở Việt Nam chỉ tác động lên trí nhớ chứ chưa tác động đến phương pháp tư duy và chúng ta thường nhầm lẫn giữa giáo dục và đào tạo. Giáo dục là phải tạo ra được sự thay đổi chắc chắn và ổn định các hành động (hành vi) của người học, trong đó có các hành động (hành vi) liên quan đến sáng tạo và đổi mới.

Giáo dục về phương pháp luận sáng tạo và sở hữu trí tuệ vào trường học để sinh viên thụ bẫm những giá trị phổ quát, đây chính là nền tảng của việc đào tạo trong tất cả các bộ môn. Phương pháp luận chính là cây gậy dẫn đường trong giáo dục!

Đất nước Việt Nam chúng ta đang cần một tổng công trình sư để thay đổi toàn diện hệ thống giáo dục!

Việt Nam hiện nay các đề tài nghiên cứu cũng như những luận án chỉ toàn là sao chép – copy dán! Thực tế hiện nay chỉ với cây kim khâu quần áo, người Việt phải nhập nước ngoài thì nói gì đến trí tuệ sáng tạo?!

Tại Đà Nẵng xảy ra chuyện Cử nhân chấm bằng tiến sĩ…vậy lấy đâu ra những người tài!

Chúng tôi rời Hà Nội với thực trạng bi thảm về môi trường giáo dục Việt Nam tụt hạng về chỉ số trí tuệ!

Nếu bàn về âm nhạc theo sách Luận Ngữ có đoạn “Một nước vuông sáu, bảy chục dặm hoặc năm sáu chục dặm, Cầu tôi cai trị nước ấy thì đến 3 năm có thể khiến cho dân chúng đưọc no đủ. Còn về lễ nhạc thì phải đợi bậc quân tử”.

Nhưng sĩ phu Bắc Hà nay không biết còn mấy, nhân chuyến thăm quan Hà Nội cũng vào lúc có cuộc thi Piano Quốc Tế do Việt Nam đăng cai tổ chức mà kết quả người dân Hà Nội đều rõ, đó là cho dù thí sinh Trung Quốc có chơi dương cầm lạc đề không nằm trong nội dung thi cũng như các phạm qui khác như biểu diễn quá thời gian qui định vẫn được giải?! *

Như lời người dân Hà Nội ‘Trung Quốc ngày nay có hành vi sai phạm vẫn đúng ở Việt Nam!

– Đó là sự liêm sĩ của một số tiến sĩ Bắc Hà hôm nay và ngày mai thành bài học lịch sử từ sự đốn mạt của giới trí thức dẫn đến sự khốn cùng của người dân!

Nguyễn Quang

-Chú thích:

* Tôi nay đã 60 tuổi, vào tuổi này có câu “Lục thập nhi nhĩthuận” có nghĩa là khi người ta tới 60 tuổi thì mới đạt đến mức độ hoàn-hảo về mặt tri-hành, kiến-văn, và kinh-nghiệm về cuộc sống…(Khổng Tử).

* GIẢI BẢNG A, giải Ba với WU YINAN (Trung Quốc) phạm quy nhưng vẫn đọat giải, không theo nội dung chương trình thi, thời gian biểu diễn vượt quá quy định!

Comments
One Response to “Hà Nội bút ký – Nguyễn Quang”
  1. Em Là Lú nói:

    Dám đối diện với sự thật phải là người can đảm, rất can đảm, vì không phải sự thật nào cũng mang đến cho chúng ta cảm giác ấm cúng dể chiệu cả! . Thậm chí, có kẽ chỉ vì cả gan giám nói lên sự thật mà phải vào tù ngồi, kẽ may mắn hơn thì bị “tạt nước” tơi bời phải chạy trôn!.

    Vâng!. Đấy là cái dã man do sự thật mang lại!.

    Ví dụ đối với dân tộc Viêt ta, gần cả ngàn năm bị ảnh hưởng bởi cái: ” Văn Hóa Nô Tài Phong Kiến”:

    Một loại Văn Hóa với một mục đích duy nhất là đào tạo ra cho bằng được một lũ Nô Tài Quan Chức để phục vụ, làm tay sai cho một giai cấp duy nhất độc tài thống trị đó là Vua- Chúa.

    Và đã là Văn Hóa, tức là đã được nhập vào Máu, rất khó mà trục xuất ra được, quã là điều buồn và đau khổ cho dân tộc ta vây!.

    Cái ông Khổng Tử là Ma Nhân nào mà được quý trọng thế nhỉ?!.

    Nên cái bản chất: Quan Liêu , Trịch Thượng, Hách Dịch , vẫn mãi lưu truyền liên tục với dân tộc ta là vây. Một cách tượng hình, thì chúng có thể ví chúng như là 3 tấm vải đen, trong đó có hai tấm, mỗi tấm che một con mắt của ta, tấm còn lại thì được phủ chung lên cả hai !.

    Nên Lú không ngạc nhiên khi dân ta đang TỈNH, mà thiên hạ vẫn cứ tưởng là Dân Tộc ta đang NGỦ .

    Người Việt ta có mắt, mà chả khác gì người đui.

    Và kết quả tai hại là, hình như người Việt ta chỉ còn sót lại cái MIỆNG, chỉ biết ĂN, và CHỬI .

    Ý a!!!. Lú biết thân phận mình, Lú lại chạy trốn nữa rồi, tha cho Lú lần nữa đi!

Bình luận về bài viết này