Công Ơn Dưỡng Dục thơ Lu Hà

Tình Phụ Mẫu Chùm 13

 

 

Công Ơn Dưỡng Dục

chuyển thể thơ Huệ Thu: Công Cha Như Núi Thái Sơn

 

Cao vời vợi thiên thu vạn đại

Công ơn cha như núi Thái Sơn

Ngàn năm dào dạt nguồn cơn

Mà nay nhắc lại bồn chồn lòng tôi

 

Thuở mười tuổi một thời bi thiết

Theo đoàn người phiêu bạt vào Nam

Mẹ tôi tức tưởi âm thầm

Hai miền chia cắt tím bầm ruột gan

 

Kể từ đó lầm than chẳng dứt

Cuộc chiến tranh khốc liệt bạo tàn

Bắc quân xâm lược dã man

Thanh niên nam nữ muôn vàn khổ đau

 

Vào trận điạ xông pha khói lưả

Con thơ ngây cha đã đi xa

Thương con nước mắt nhạt nhoà

Tình cha yêu mẹ chan hoà núi sông

 

Đời con tạm thành công xứ lạ

Hưởng tự do dân chủ nơi đây

Tha hương giọt lệ đắng cay

Từng đêm thổn thức vơi đầy mẹ ơi!

 

Cha đã mất hồn người phảng phất

Quyền làm người thống thiết bao la

Vẫy vùng cánh trắng hải âu
Bốn muà hoa nở mái đầu xanh xanh

 

Mẹ sung sướng yến oanh thỏ thẻ

Đàn cháu con vui vẻ bình an

Giang sơn tiên tổ chưá chan

Khắc lên bài vị trăng ngàn sầu vương!

 

2.7.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Hãy Tha Lỗi Cho Ba

chuyển thể thơ Trần Văn Lương: Lòng Cha

 

Con hạnh phúc ba mừng khấp khởi

Được nhìn con áo cưới cô dâu

Dẫu lòng chua xót buồn đau

Mẹ con duyên nợ qua cầu trần ai…

 

Đành chịu vậy chia ly đôi ngả

Nhớ quê nhà một thuở xa xưa

Thề non hẹn biển bên nhau

Nào ngờ bão tố bể dâu đoạn trường

 

Bởi vận nước bi thương u tối

Đời tang thương con mới tròn năm

Quê hương điạ ngục tối tăm

Giang sơn chìm đắm hờn căm tủi sầu

 

Kẻ thất trận sa cơ số phận

Thân lao tù lận đận tả tơi

Tháng năm biền biệt xa xôi

Tình thâm cốt nhục chơi vơi biển hồ

 

Gông xiềng xích chịu bao oan nghiệt

Vợ con nào có biết cho đâu

Từng đêm thao thức nguyện cầu

Mong ngày đoàn tụ mái đầu héo hon

 

Nỗi thống khổ trào tuôn dòng lệ

Tiếng côn trùng rên rỉ triền miên

Nghe tin Nội báo vượt biên

Chân trời xa lạ bình yên cả nhà

 

Kể từ đó lòng ba nao nức

Cứ âm thầm thao thức đắng cay

Rồi sau Nội cũng cho hay

Mẹ cần chỗ dưạ đắm say cuộc đời

 

Ba không trách mẹ đi bước nưã

Bầy con thơ xứ xở quê người

Vạc gầy giông bão biển khơi

Xác xơ đôi cánh chợ đời xôn xao…

 

Ba cảm kích người ta thương mẹ

Đã nuôi con và chị nên người

Ở nơi đất khách xa xôi

Thay cha bất lực rã rời xác thân

 

Trời chẳng nỡ tro tàn lưả nguội

Tuổi già nua lại được sang đây

Phím đàn não nuột đứt dây

Dãi dầu mưa nắng đoạ đầy cô liêu

 

Ba chấp nhận sớm chiều đơn độc

Đứng từ xa quyến thuộc ngày xưa

Các con yêu dấu cuả ba

Tháng năm đằng đẵng bây giờ lớn khôn

 

Rồi lẳng lặng vương buồn tư lự

Không đành lòng gợn sự bình yên

Đàn con nay đã chắc quên

Người cha ruột thịt nghèo hèn quạnh hiu

 

Ba chỉ oán liu điu số phận

Để các các con lận đận chia phôi

Có cha như trẻ mồ côi

Cha xin tạ lỗi với đời con ơi!

 

Làn phấn nhạt phơi phơi dấu tuổi

Ánh luạ hồng vuốt chuỗi trân châu

Mẹ con ngào ngạt dạt dào

Cập kè cha dựợng nghẹn ngào cô dâu

 

Người cha đẻ sạm màu gió núi

Tiệc nưả chừng lủi thủi ra về

Chẳng ai để ý coi dè

Ông già lọm khọm não nề khổ đau

 

Trong đáy mắt bạc màu sương trắng

Giọt u buồn thấm đọng trên khăn

Trầm luân khắc khổ nhọc nhằn

Băn khoăn tư lự trán hằn vết nhăn.

 

16.6.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Mẹ Ơi!

Kính tặng Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ

 

Trải bao mưa dập gió vùi

Bọt bèo trôi nổi luân hồi đắng cay

Thuyền đời vượt sóng trần ai

Qua cơn giận dữ thương người trần gian

Chí Minh đâu phải thánh thần

Hắt hiu như đám lưả tàn mà thôi

Thời gian tẻ lạnh buồn trôi

Mẹ ơi! Nhang khói tàn rơi nấm mồ

Cây rung hạt lệ xót xa

Chất chồng oan trái tiêu điều xóm thôn

Gây ra tủi nhục căm hờn

Ai mang chủ thuyết bần hàn quê hương

Nhà tranh lam khói bi thương

Vườn không xơ xác họ hàng lầm than

Mọi nhà khoai sắn đói ăn

Sông khô đồng cạn lê thân phong trần

Trách người ăn dối nói gian

Năm thê bảy thiếp thế nhân mịt mù

Độc thân giản dị  thế ư ?

Nghiã nhân đạo đức mập mờ trắng đen

Văn thơ mượn tiếng hiền nhân

Linh hồn ngạ quỷ chay đàn chúng sinh

Yêu nước sầu thảm trời xanh

Thương dân mà tạo chiến tranh tro tàn

Theo chân ngoại quốc bon chen

Văn hoá tư tưởng rập khuân xứ người

Ngẫm xem thế  thế kỷ qua rồi

Tóc xanh con đã bạc rồi mẹ ơi !

Nhạt nhoà ngấn lệ bờ mi

Bao la hồn khổ biển khơi đoạ đày….

 

1.5.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Mẹ Hiền Quê Nhà

tặng Cao Kiều Bích Hằng

 

Trái tim mẹ yêu thương từ bé

Ổi cuối muà nhặt để phần con

Sớm trưa vạt áo mẹ sờn

Nắng mưa dầu dãi mẹ buồn thâu canh

 

Thấy sấm chớp mong muà gặt hái

Gánh rạ về lợp mái nhà tranh

Nâng niu như búp non cành

Con chim bé nhỏ vàng anh đợi chờ

 

Công khó nhọc kể sao cho xiết

Nước cam lồ da diết nguồn cơn

Mải chơi trốn học giận hờn

Bỏ cơm nũng nịu hoàng hôn bóng chiều

 

Con khôn lớn học điều từng trải

Nơi chân trời góc bể xa xôi

Từng đêm thổn thức rã rời

Thương cha nhớ mẹ chơi vơi mảnh hồn

 

Nghèo ấp ủ vương buồn thơ trẻ

Tấm lòng con như trái sầu riêng

Quê người lật mái tóc nghiêng

Heo may gió thổi trống chiêng thúc dồn…

 

Cơn giông tố sóng cồn biển cả

Thương gia đình chan chưá chiều thu

Bọt bèo bao kiếp phù du

Góp đời chút ít phù xa tô bồi…

 

Mộng ước lành sương rơi lệ nhỏ

Cánh đồng quê năm ấy hoang vu

Nước tràn cua cáy ốc biêu

Còng lưng mẹ bắt canh riêu dưa cà

 

Phận con gái xa nhà đây đó

Giấy giữ lề con có nhớ không?

Nghe lời đôi má ửng hồng

Xa xa tiếng vọng canh trường mẹ ơi!

 

Chú thích: cảm tác từ thơ tự do cuả Cao Kiều Hoa: Gửi Mẹ

30.6.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này