Kỷ Niệm Chôn Vùi thơ Lu Hà

Thơ Tâm Tình Chùm 86

 

 

Kỷ Niệm Chôn Vùi

cảm tác thơ Thủy anh Lam hoạ thơ Mai Hoài Thu: Chìm Sâu

 

Ta ngồi đây nỗi niềm chua xót

Ngậm đắng cay vời vợi mãi sao?

Chiều ảm đạm hoàng hôn ủ rũ

Trái tim sầu héo uá xanh xao…

 

Người về đó chặng đường nhung nhớ

Ngơ ngẩn nai thầm lặng bến xưa

Ngõ vắng quanh co hàng phượng vĩ

Trúc mai còn thắm thiết vi vu…?

 

Áng mây chiều góc trời phiêu lãng

Lặng ngắm nhìn sông nước tủi hờn

Bọt bèo trôi nổi theo năm tháng

Dấu cỏ nhầu ghềnh đá chập chờn…

 

Sóng cứ vỗ cho đời mộng ảo

Giấc mơ hồ thèm khát vòng tay

Vô tình lả lướt bầy ong bướm

Phấp phới đôi chim lệ ưá đầy

 

Mượn chén sầu tương tư một tối

Nghe trong lòng tiếng vọng yêu thương

Cung đàn réo rắc hồn thu thảo

Kỷ niệm chôn vùi đáy biển vương…

 

2.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Đôi Mắt Quầng Sâu

chuyển thể thơ Mai hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa Đủ

 

Mơ màng thổn thức giưã ban trưa

Thành phố Sài Gòn trải gió mưa

Thu về chìm dưới trời giông tố

Chân bước vội vàng nặng trĩu đau…

 

Con đường xưa vẫn hai hàng liễu

Bỗng hiện về bao kỷ niệm xa xôi

Còn mất chăng bây chừ quá khứ

Hững hờ làn tóc phủ buông lơi…!

 

Tôi nhớ em tình đời thứ lữ

Bụi hồng trần chẳng xước màu da

Bao đêm trăn trở hồn run rẩy

Cơn gió ba đào nỗi xót xa…

 

Dòng nước xoáy quanh buồn chảy xiết

Hồn bơ vơ lạc lõng đôi bờ

Bước chân già yếu thương đau quá

Tủi hận trào dâng lỡ chuyến đò…

 

Tôi về đây chốn nơi tình cũ

Chẳng có gì tay trắng hoá câm

Tim yêu lạnh buốt sầu tê tái

Chết lặng nhìn em dạ tím bầm…

 

Tôi đã khóc bao đêm mất ngủ

Em nhìn tôi tóc bạc hoa dâm

Ôi! Tình ta vẫn còn chưa đủ

Đôi mắt quầng sâu lệ ướt đầm…!

 

20.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Tình O Gái Huế

chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Đường Về Xứ Huế

 

Trăng lu một mảnh Huế mù sương

Lã chã mưa rơi nặng phố phường

Thuyền nan sông nước mênh mông lạnh

Tha thiết tình o đượm má hồng

 

Môi hường nhấp chén rượu quỳnh tương

Tiếng sáo trong veo điệu não nùng

Đàn ai réo rắt sầu thương tủi

Ớn lạnh hàng cây khóc cố hương

 

Đêm tàn sương xuống bến Vân Lâu

Trầm bổng nôn nao vẳng tiếng hò

Áo dài tím Huế còn da diết

Tôn Nữ  nhớ chồng nức nở mưa…

 

Đường về xứ Huế có xa không?

Cách trở non sông dốc chập chùng

Hải Vân heo hút ngàn mây phủ

Sương khói mù xa cảnh mịt mùng

 

Nam Bình khúc nhạc buồn se sắt

E  ấp kià ai trái mộng đào

Giận hờn quầy quả yêu yêu quá

Diễm lệ đa tình đẹp thướt tha

 

Dù chàng đắng ngọt với chua cay

Bầm tím đôi môi vẩn đắm say

Chín bỏ làm mười em gắng chịu

Một hai sớm tối nghiã vơi đầy

 

Gái Huế sắt son dạ với chồng

Dịu dàng nhỏ nhẻ thật là thương

Quảy gánh du dương kĩu kịt bán

Chiều về tấp nập bến sông Hương

 

Tôi đã trở về  khu phố cổ

Thiên đàng một thuở mộng tơ vương

Hàng cây phượng vĩ còn tươi thắm

Tà áo trắng bay gió phập phồng…

 

15.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Thơ Ông Cóc

 

Ông là con cóc lạ trần gian

Loài vật sinh ra có bốn chân

Ông có hay không loài cóc nhái

Suốt đời chỉ biết nhảy bằng chân

 

Tôi biết rằng ông kẻ bất nhân

Mặt trời gian dối buốt tim dân

Giọt thơ lai láng hồn non nước

Vãi cả ra quần bậc trí nhân

 

Vỗ ngực tự khen chỉ có ông

U mê tăm tối vẫn kiêu căng

Mật gan nhựa độc sâu tâm địa

Răng nghiến thành thơ cóc sấm vang

 

Nam Á nổi cơn giông cách mạng

Cánh đồng tắm máu tưới muôn dân

Mỗi khi cóc đỏ nuôi thù hận

Mưa lại sầu thương thảm thế trần

 

Con cóc một thu thành đế vương

Bầm ơi! Năn nỉ khắp non sông

Mạ non tay cấy ôi tình mẹ

Mủ cóc tuôn ra nát tấm lòng

 

Con cóc đỏ lòng thật thế ư

Thương bầm thiên hạ có bao nhiêu?

Thì ra mẹ đẻ quên nòi giống

Thơ cóc tuyên truyền thích nói điêu

 

Tình thương giai cấp máu chan nhoà

Dễ từ lỗ nẻ mà chui ra

Đói ăn đại hạn tìm sâu bọ

Nghiến răng con cóc báo trời mưa…

 

Cóc vẫn thường khoe năm bước dài

Bắt đầu nguyên thủy thuở xa xôi

Trải qua nô lệ rồi phong kiến

Tư bản nhảy lên đến cõi trời

 

Cộng sản thiên đường cóc mộng mơ

Trần gian hưởng thụ cuả dư thưà

Ếch ương cóc nhái muà thơ lớn

Tố Hữu vờn chơi những bóng ma

 

Thơ cóc ngày xưa rất thịnh hành

Bước từ Việt Bắc chốn rừng xanh

Thong dong tám thước tha hồ rộng

Sắt máu đường đi cóc hoá tinh

 

Mấy thập kỷ qua chuyện đã rồi

Vần thơ mưa máu cóc phun coi

Điên đầu rửa não bao con cháu

Thơ cóc tôn vinh nhục thế này

 

Con cóc nghiến răng động sấm vang

Cơn giông cách mạng nước tuôn dòng

Trôi bao hồn trẻ theo dòng xoáy

Thân xác phơi đầy ngập núi sông

 

Nhắm mắt bám chân con cóc hoài

Nhảy qua năm bước chạy theo dài

Dư thưà một bước đòi thiêu cháy

Quá độ thiên đường ai có hay?…

 

Nực cười con cóc cũng làm thơ

Ú ớ tự khen đáng mấy xu

Trái tim máu mủ từ gan mật

Nhục nhã ngàn năm uế xứ mù.

 

24.8.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Con Sẽ Trở Về

 

cảm tác thơ Trần Trung Đạo

 

Con sẽ về đây với nuí sông

Căn nhà yêu dấu cuả tình thương

Bao nhiêu năm tháng dài cay đắng

Dấu bóng người xưa dưới nắng sương

 

Anh sẽ về đây với các em

Với đàn cháu nhỏ cánh chim non

Sông dài biển rộng nào chia cắt

Lữ khách hồn đau với nước non

 

Tôi sẽ về đây dưới bóng cây

Chân cầu ghe nhỏ vẫn còn đây

Mười lăm năm lẻ thuyền xa bến

Mái tóc hương em những tháng ngày

 

Ta sẽ về đây với máu tim

Tình người viễn sứ chốn xa xăm

Dù trong mưa bão bầm gan ruột

Gánh nặng quê hương vẫn ứ tràn

 

Ta sẽ về đây luống ngậm ngùi

Lang thang buồn tuỉ tháng ngày trôi

Bao nhiêu quằn quaị đời khinh rẻ

Trả lại nhân sưng một kiếp ngươì

 

Ta sẽ về đây trong nắng mưa

Âm thầm đẫm áo bạc màu xưa

Còn đâu u uất ngày xưa đó

Trắng cả đời ta trắng cả đầu

 

Năm tháng trôi qua mưa oán hờn

Con chim thơ ấu rũ hồn non

Đêm đen vùi dập tìm nương náu

Rã cánh gốc dưà nơi trú thân

 

Tôi sẽ tìm tôi dưới gốc đa

Lom khom quét lá nhạt chiều thu

Gom từng mảnh vỡ đời dâu bể

Thả xuống thu bồn theo biển xa

 

Nhắc lại làm chi bao thảm thương

Đau lòng tôi lắm kẻ xa hương

Hầm chông súng đạn còn đâu đó

Đâm nát đời tôi mộng vấn vương

 

Hãy trả cho ta ánh dịu hiền

Mẹ cha tần tảo bóng hoàng hôn

Quây quần ấm cúng trong làng xóm

Hạnh phúc thanh bần nuôi tuổi xuân

 

Trả lại cho dân ánh trăng tròn

Anh cày chị cấy mạ lên non

Yêu kiều diễm lệ miền nam quốc

Chú Sáu bác Ba vẳng tiếng đàn

 

Trả hết nợ xưa lũ bất nhân

Tự do dân chủ của người dân

Không còn đói khát tiêu điều nưã

Vắng bóng công an vắng bạo tàn

 

Nhân phẩm con người được trọng coi

Sinh ra ai cũng được làm ngươì

Sống bằng nhân hậu và tài lực

Chẳng có ghen tuông chẳng hẹp hòi

 

Hãy quẳng hết đi lý thuyết xuông

Ba voi chủ nghiã mộng hoang đường

Tuyên truyền ai nữa nồi canh sáo

Vét mãi nuôi dân khỏi đói lòng

 

Xoá bỏ hẳn đi những hận thù

Ba đời con cháu hãy buông tha

Ngụy quân điạ chủ đừng bêu nưã

Tâm điạ hồng chuyên bóng ác tà

 

Hõi kẻ gian manh lũ sói già

Cả đời uồng máu chửa no sao

Tham quyền cố vị dầy mưu chước

Đầy xác thân cừu trôi khổ đau

 

Hãy sống sao cho có thực tài

Đừng không nói có tội oan ai

Thay tên đổi họ còn chia rẽ

Mua cái hư danh nhục giống nòi

 

Hãy dẹp ngay cho lý luận cùn

Giáo điều chủ nghiã cứ ngân lên

Có ai yêu nước yêu đồng chí

Mộng tưởng nông trang đã sói mòn

 

Ta nguyện cầu mong đất nước này

Cho nên thành thực viết ra đây

Trở về muôn thuở hồn dân tộc

Tha thứ bao dung chẳng thiệt thòi

 

Ta sẽ trở về với cố hương

Quê hương yêu dấu của lòng con

Lớp già ngoan cố rồi đi hết

Hy vọng tương lai sẽ sáng dần

 

Hay lại rồi đây vẫn gắt gao

Điên cuồng sói trẻ vẫn còn gào

Như cha ông chúng truyền tham vọng

Chủ nghiã máu dân uống mãi sao?

 

Hãy quay về đi với nuí sông

Vắt tay lên trán học hiền lương

Lương tâm nhân bản hồn non nước

Phúc để cho đời cho cháu con.

 

Hãy trút bỏ đi tướng tá lon

Học nghề lương thiện sống tài năng

Đừng mang súng đạn và quyền lực

Ôm mộng thiên đường cưỡng đoạt dân

 

Trả hết cho dân hàng giáo phẩm

Thánh đường thờ phụng với chuà chiền

Tự do tôn giáo đừng xuyên tạc

Khoác aó thày tu thẻ đảng viên

 

Cái mặt trận ma hãy xoá đi

Mượn lòng yêu nước bịp lòng ngay

Tín ngưỡng không cần màu chính trị

Trò hề quốc hội cũng cho bay

 

Tổ quốc tang thương đã đủ rồi

Nghèo nàn cơ cực chẳng như ai

Hỏi đâu thế giới còn nghèo đói

Như ở Việt nam đất nước này ?

 

12.5. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này