TỪ CHƯƠNG chu vương miện
TỪ CHƯƠNG
chu vương miện
*
thời nhà Nguyễn
đủ thứ cống đủ thứ nghè
toàn 1 thứ nhai văn nhá chữ
toàn gật đầu toàn nghe
toàn làm quan phủ huyện
toàn là nha lại
sáng cắp ô đi chiều cắp về
toàn là giá áo tuí cơm
thời đương đại
cũng toàn thạc sĩ phó tiến sĩ
toàn giáo sư tiến sĩ
toàn nhai đi nhai lại toàn rơm
chả làm được tích sự gì
công trạng gì ?
ngoài cái chuyện ở không
sửa lại 1000 câu Đoạn Trường Tân Thanh
của Nguyễn Du
công trình được mọi ngươì
đánh giá là đại ngu
“ không còn cái ngu nào
ngu hơn được nữa
việc làm của con chó dại
vừa cắn vừa sủa
việc được nhà cầm qưyền ủng hộ
bọn đầu óc nô lệ bảo thủ
moi đống rác ra nghiên kíu
để bảo tồn bảo tàng hoài cổ
trên cầu
con ngươì xe cộ đi trên cầu
nước trôi 1 chiều dưới cầu
thuyền xuôi ngược dưới cầu
ta trụ nơi này bao năm
băn khoăn không rõ đi về đâu ?
chu vương miện
ME THO
chu vương miện
*
có vị mê rượu
có vị mê trà
có vị mê sòng bạc
có vị mê đàn bà ghệ
cô đầu con hát
có vị mê đàn ca
có vị không có điều kiện đành mê thơ
những thứ trên đều tốn ngân lưọng
thơ thì không ?
với vài tờ giấy bút
tha hồ mà tả nỗi lòng
có nỗi ngắn gọn
có nỡi lòng thòng
–
dưới đường lá vàng
mầm non đang nhô lên mặt đất
những đồng hoang tàn tật
giờ cỏ lên xanh
những vùng đất điêu tàn
mầu mạ xanh đã trổ
quê hương mình muôn thủa
1 mầu xanh
–
chả biết sóng làm gì ?
suốt ngày đêm chồm lên bãi biển
tội nghiệp vỏ ốc tù và lăn long lóc
dăm con tôm nhện mượn hồn
nhô ra thụt vào
ta ở không nhìn trời
choàng thêm chiếc áo
dăm con nghêu hến
nằm phơi mình trắng hếu
sóng vẫn chồm lên
giống hồi chuông đều đặn
–
con vọ mèo già
thiếu ăn quên mất con của mình
con cú mèo con
tham ăn quên mất bố của mình
2 bố con cú đậu trên cành đề
cạnh miếu đổ
con vọ già kêu không rõ tiếng
còn cú con tập kêu cú cú
sông cùng cành nhưng mạnh ai nấy ăn
cú con bay di kiếm mồi
con vọ già đói quá bay không nổi
rớt trên mái miếu chết từ chập tối
con cú con chôm được con gà con
đậu và nhai rất vội
chu vương miện