GIAO THỪA thơ Ngã Du Tử
GIAO THỪA
Trong khi đất trời ngưng thở,
trần gian kẻ vạch giao thừa
chỉ có màn đêm và gió
chạm môi hôn xuân say sưa
Loài người cúi đầu đảnh lễ
nguyện cầu trổ nhánh thiêng liêng
chúa Xuân vươn mình hiển hiện
mang theo rất nụ cười hiền./.
ngã du tử
MÀU HOÀNG HOA XUÂN
Ngày cứ mãi trôi theo dòng sông bạc
Như cơ hồ đánh đố với người thơ
Mơ trùng dương dậy sóng giục giang hồ
Đêm kỳ diệu,- Em cung trầm suy niệm
Đời trước mặt thơ ngọc ngà tương tiến
Bước thăng hoa ngày đơm sắc hương lòng
Sợi nắng vàng căng như dây đàn căng
Ngôn ngữ gọi lung linh nghìn ánh mắt
Tiếng xuân ca cứ ngọt ngào rót mật
Hồn đê mê , hởi cung bậc thăng trầm
(nghe lầm than hóa đá đứng lặng căm
Thềm hiu quạnh có xanh màu ngọc bích? )
Tiếng em hát man man làn nước biếc
Dòng sông êm thân ái chảy về nguồn
Đóa xuân vàng thèm khát đến vàng thơm
Dâng tha thiết cho đời thơm đến vậy
Xuân ngao du từ ngàn xưa trỗi dậy
Màu hoàng hoa ấm áp cõi lòng ta
Suối yêu thương tuôn chảy rất thực thà
Muôn trìu mến thả tơ lòng cảm xúc./.
GIAI NHÂN
Em hiền thục hiện giữa đời huyền nhiệm
Mây mùa xuân ấm áp chút hương hoa
Áo em bay theo huyền thoại mây và
Ta thú vị dạo nghìn trùng hoa cỏ
Buổi mây bay có phải em là gió
Trôi lang thang lãng mạn khắp núi đồng?
Hồn quay về ngự trị cõi thinh không
Nghe giọt nhớ gõ vào tim tí tách
Hương em bay bốn mùa thơm trinh bạch
Hồn thảo nguyên xanh mượt thuở huy hoàng
Ta bình yên nhặt sợi nắng ánh vàng
Gom góp lại kết thành thơ dâng tặng
Từ độ phiêu du trở về thầm lặng
Trên trang thơ không cạn nổi hương tình./.
NGÃ DU TỬ
