ĐƯỜNG VỀ HẬU GIANG thơ Dư Thị Diễm Buồn

ĐƯỜNG VỀ HẬU GIANG

DTDB

Từ Sài Gòn xuôi về miền Lục Tỉnh

Vườn mênh mông hoa trái trĩu quằn cây

Cô bán hàng rám nắng má hây hây

Trên vai mỏng mâm dứa thơm Bến Lức

Hành khách đông trưa hè càng oi bức

Xe chạy đều, gió ào ạt tạt ngang

Gói cốm chuồi trắng dẻo chợ Long An

Thơm sầu riêng, béo dừa, dòn đậu phọng

Đám mạ xanh rạp theo chiều gió lộng

Bầy chuồn chuồn săn muỗi dọc bờ mương

Xe tạm dừng nghỉ tạm bến Trung Lương

Mận hồng đào, mía ghim cùng kẹo chuối…

Qua Sầm Giang lòng buồn thương tiếc nuối

Chiến công xưa hiển hách dễ nào quên

Cái Bè, Cai Lậy… chiến sử ghi tên

Bao ân nghĩa dành cho người lính chiến

Đồng Tháp Mười, rực khung trời kỷ niệm

Quê ngoại nghèo, tang tóc bởi đao binh

Mong người dân được nếp sống an bình

Bã danh lợi vẫn không hề vướng bận

Xe dừng lại chờ qua đò Mỹ Thuận

Cam, mít, xoài, ổi xá lỵ chín cây

Thịt nướng, tôm càng, cá chẻm, chim quay…

Vùng Châu Thổ, món ăn ngon thơm phức

Bờ Cữu Long bông ô môi tím rực

Dịu gió hiền, mát rượi nước phù sa

Ghe thương hồ xuôi ngược sóng giang hà

Rẽ sang phải, đường đi về Sa Đéc…

Ngày quang đãng hay bão bùng sấm sét

Đêm trăng trong hay chiều tối mưa rơi

Qua Vĩnh Long khách nhớ mận da người

Nha Mân đó, nem chua còn hương vị!

Bạn tôi thất tình học làm thi sĩ

Thơ khen Thiền Đức, thích chợ Trường An

Đìa ấu xanh nằm dọc lộ Ba Càng

Em Vĩnh Bình, học trường Tống Phước Hiệp

Qua Cái Vồn, bắc Cần Thơ nối tiếp

Tiếng động cơ dòn nổ ở phi trường

Nhớ mãi những chiều đưa đón người thương

Sau phi vụ, Đại Bàng về Trà Nóc

Đoàn Thị Điểm, ôi thuở còn đi học

Phan Thanh Giản trước lớp sóng phế hưng

Vẫn hiên ngang như cây đứng giữa rừng

Cho đất nước những thanh niên ưu tú

Nhãn Bạc Liêu, cá duồng mùa nước lũ

Gạo nàng hương phơi trắng chợ Sóc Trăng

Tới Cà Mau rừng tràm đước bạc ngàn

Dấu binh lửa vùng vị Thanh, Cờ Đỏ…

Bến Năng Gù, đò đưa qua thôn nhỏ

Dân trường chay không xem nặng lợi danh

Trồng trọt, ruộng nương hướng đạo tâm lành

Làng Hòa Hảo ngân vang hồi kinh kệ

Đây dòng An Giang, Thất Sơn ngạo nghễ

Trái cây mười tám, một chục đủ đầu

Nắng miền Nam hong mượt lãnh Tân Châu

Bến Tre đó, nước dừa tươi mát lịm

Mộc Hóa giặc cày, pháo bừa Chương Thiện

Em Hà Tiên tóc chải lược đồi mồi

Đến Hòn Chông nghe sóng vỗ chơi vơi

Ra Hòn Trẹm nhớ bóng người tu nữ

Cao Lãnh, Gò Công… chạnh lòng cô lữ

Phiêu bạc chân trời, gan ruột héo hon

Cố hương ơi, ta vẫn đợi mõi mòn

Ngày trở lại để nguôi lòng thương nhớ.

  DU THỊ DIỄM BUỒN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: