CỦA HỒI MÔN CHO CON thơ Dzạ Chi

        CỦA  HỒI  MÔN  CHO  CON     Đêm nay Ta tiễn con đi Cũng đâu hẵn đã phân ly một đời Sao lòng Ta cứ đầy vơi Cứ chua xót tủi cứ bùi ngùi thương Xứ người nặng nợ lưu vong Nợ cơm áo gọi ,nợ non sông đòi Phần con … Tiếp tục đọc

BỖNG NHỚ VÔ CÙNG thơ Dzạ Chi

    BỖNG  NHỚ  VÔ   CÙNG    Em là ai ?!!   Hé môi em nhả câu thơ Mùa thu nạm ngọc trên bờ môi ngoan Tóc mây lay giữa mù sương Đường ngôi rẽ lệch cũng buồn như thơ Em từ đâu rất mơ hồ… Tóc liêu trai xõa bên bờ liêu trai Đợi … Tiếp tục đọc

NỖI LÒNG XÀ ÍCH thơ Dzạ Chi

      NỖI  LÒNG  XÀ   ÍCH   Đưa em về từng đêm sương phai đường phố vắng chia hai một nỗi niềm anh cùng em : im lặng   Che những hạt mưa bay em co người trốn lạnh anh mười ngón tay chai lấy gì che cô quạnh ?!   Con ngựa già … Tiếp tục đọc

SAY! Thơ Dzạ Chi

SAY! 1. Ta về ! làm bạn với say      Một mình Ta với đêm bày cuộc chơi      Hả hê thơ rót rượu mời      Lỡ say thơ cũng nói lời thủy chung   2. Thôi không đợi nữa không chờ nữa     Dành chút tàn hơi say với sương     Thế kỷ buồn … Tiếp tục đọc

CHỈ NHƯ LÀ GIÓ NÚI

CHỈ NHƯ LÀ GIÓ NÚI Chứa gì trong rượu ta say Chứa gì trong ánh mắt ai ta buồn Bàn tay nắm…bàn tay buông Bàn tay nào ủ mùi hương cho đời Dấu son nào chết trên môi Bờ mi nào khép kín trời mưa ngâu Câu thơ nào hẹn mai sau Tóc mây nào … Tiếp tục đọc

TUỲ EM thơ Dzạ Chi

TUỲ  EM Gió đã ngủ! say trên làn tóc rối em hồn nhiên lơ đễnh hát vu vơ nên nào biết một vì sao đang đợi rủ em về luân vũ giữa cơn mơ Em cứ xoã tóc bên đời hư thực có sao đâu con sóng đã dậy thì Ta ngọn hải đăng thầm … Tiếp tục đọc

MƯỜI NĂM LÀ CHUYỆN CHÚNG MÌNH thơ Dzạ Chi

MƯỜI NĂM LÀ CHUYỆN CHÚNG MÌNH Đêm nay lạnh thấu đất trời Vẫn nghe ấm áp trong mười ngón tay Bình yên Em khép mắt nai Hồn nhiên say ngủ trên vai nhiệm mầu Chúa ơi!..Chúa ngự trên cao Tình yêu Chúa hiểu thế nào phải không Tạ ơn Em những vui buồn Hàng cây … Tiếp tục đọc

NGƯỜI XA BÓNG NGƯỜI thơ Dzạ Chi

NGƯỜI XA BÓNG NGƯỜI Thơ tôi không ấm tình em Lầu buồn dệt mộng áo xiêm tơ vàng Thôi đành lỡ chuyến đò sang Hồn thơ lại ứa máu vàng son xưa Trời mưa rớt hạt trái mùa Hóa ra tiền kiếp đón mưa vụng về Tái sinh vẫn mái tóc thề Đang tâm em … Tiếp tục đọc

MÙA THU CỦA TÔI thơ Dzạ Chi

MÙA THU CỦA TÔI Tôi mất em hay em mất tôi Đớn đau một nghĩa giống nhau thôi Vừa  nghe lá hát mùa thu chết Đã thấy tình ta tẩm liệm rồi Cứ thể như là gió của thu Tàn phai gom hết bốn phương từ Nơi nào xa lắm,mơ hồ lắm Dội xuống hồn … Tiếp tục đọc

Từ Đó Môi Người thơ Giáng Xưa

Từ  Đó  Môi Người Bỏ laị những khát khao Em lao mình phía ngày chông chênh nắng Phía giấc mơ vắng lặng Im ắng những nỗi buồn Run run úp mặt ngón tay suông Lòng có tan thành biển Sóng thét gào… Chìm lấp giữa bình yên. Có những ngày Quay quắt đợi chiều lên … Tiếp tục đọc