Bài thơ quá hay từ VN  – Thái bá Tân

Bài thơ quá hay từ VN

 

Mời đọc bài thơ của ông Thái bá Tân nhân sự việc ký giả Nguyển đắc Kiên bị đuổi việc vì phê phán tổng bí thư đảng  Nguyển phú Trọng .

 

Tôi không biết ông Thiệu,

Yêu mến lại càng không,

Nhưng buộc phải thừa nhận

Một thực tế đau lòng,

Rằng ông ấy nói đúng,

Thời còn ở Miền Nam:

“Đừng nghe cộng sản nói.

Hãy xem cộng sản làm!”

Tôi sống ở Miền Bắc

Sáu mươi lăm năm nay,

Và buộc phải thừa nhận

Một thực tế thế này:

Rằng ta, đảng, chính phủ,

Thường hay nói một đàng

Mà lại làm một nẻo.

Nhiều khi không đàng hoàng.

Đảng, chính phủ luôn nói,

Mà nói hay, nói nhiều,

Rằng sẵn sàng chấp nhận

Những ý kiến trái chiều.

Vậy mà một nhà báo,

Nói ý kiến của mình,

Nói đàng hoàng, chững chạc,

Có lý và có tình,

Liền bị buộc thôi việc.

Ai cũng hiểu vì sao.

Không khéo lại tù tội.

Như thế là thế nào?

Như thế là các vị

Mặc nhiên thừa nhận mình

Không làm như đã nói,

Gây bức xúc dân tình.

Là một người yêu nước

Là công dân Việt Nam,

Tôi mong đảng đã nói,

Là nhất thiết phải làm.

Vì đó là danh dự,

Niềm tin và tương lai.

Hãy chứng minh ông Thiệu

Nói như thế là sai.

Tôi không biết ông Trọng,

Yêu mến lại càng không,

Nhưng là chỗ người lớn,

Tôi thành thật khuyên ông

Rút cái giấy sa thải

Một nhà báo công minh.

Phần ông, nếu phục thiện,

Cũng nên xem lại mình.

Tôi nhận hưu nhà nước

Cũng đã mấy năm nay.

Hy vọng còn được nhận

Sau bài thơ ngắn này.

Đảng lãnh đạo sáng suốt,

Lịch sử thì vẻ vang,

Dân anh hùng, vĩ đại,

Biển bạc và rừng vàng.

Thế mà ta, thật tội,

Chẳng dám mơ cao xa

Thành bác Mỹ, bác Nhật

Bác EU, bác Nga.

Cái dân ta mơ ước,

Ngẫm mà thấy đau lòng,

Mơ được như Miến Điện,

Mà rồi cũng chẳng xong.

Tội mấy bác lãnh đạo,

Nói gì cũng toàn sai,

Bị dân tình la ó,

Nhiều lúc đến khôi hài.

Là vì danh không chính,

Ngôn không thuận được đâu.

Cố mấy cũng không đúng,

Khi đã sai từ đầu

 

====================================================

Bài thơ đã làm bao người đọc xót xa cho VN !!!

 

THIS IS THE LITTLE YOUNG GIRL LIVING IN THE V.N. COMMUNIST REGIME

 

Bài thơ đã làm bao người đọc xót xa cho VN !!

 

Từ ngày Bác vô đây

Ever since you came

 

Bài thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ:

 

Lúc mà các bác chưa có vô đây

Cháu chưa có mặt trên đất nước này

Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng

Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

Kể từ sau ngày các bác vô đây

Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày

Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối

Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

Hai năm sau ngày các bác vô đây

Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy

Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn

Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.

Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây

Má về ốm o, thân xác hao gầy

Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:

Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

Rồi cháu ra đời không Ba, có Má

Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay

Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn

Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

Mười tám năm sau ngày bác vô đây

Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay

Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh

Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

Gần hai mươi năm sau ngày bác vô

Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô

Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo

Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

 

Nguyễn Thành Bửu

“You ”  means Ho Chi Minh.

Ever Since You Came

(Translated by Anne)

 

Before you guys arrived in here

I was not even born yet

Mom walked to school each morning

Rosy cheeks, a sweet sixteen

After you came, suddenly one day

Grandpa was persecuted and imprisoned

Every night Grandma shed mournful tears

Mom felt sullen — her innocence was lost

Two years passed from the day you came

On a wintry morning which shrouded in mist

Armed with guns, you came knocking at our door

And whisked Mom away to a labor camp

After one month, Mom returned home

Nothing but skin and bones

Embracing Grandma, she wept:

They raped me, Ma, gang-raped and all!

And so I was born, a fatherless child

Grandma passed away, leaving Mom penniless

Mom scraped a living to support me

Dad was all the while anybody's guess!

Eighteen years after you came

We went totally broke

Mom died of a terminal illness

Now then, what’s left but my own body to trade?

Almost twenty years after you came

At sixteen, my body withered — hardly a dish

I toiled from dawn to dusk

In return just for a loaf of bread!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: