S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đến Bước Đường Cùng

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đến Bước Đường Cùng

Ngó bộ, tôi không có duyên lắm với ông Nguyễn Công Hoan. Chúng tôi không

sinh cùng thời, không sống cùng nơi, và cùng chế độ. Bởi vậy, tên tuổi ông nghe

rất quen (quen như thấy bất cứ người VN nào họ Nguyễn) nhưng sách của nhà văn

này thì tôi chưa được đọc cuốn nàoo, chỉ biết rằng ông có một tác phẩm tên Bước

Đường Cùng.

Cái tựa (nghe) thấy thương hết sức, và cũng (hơi) kích thích trí tò mò của độc giả.

Tôi cũng đã định đọc chơi cho nhưng chỉ “định” vậy thôi chứ rồi cũng không đọc

thật.

Vừa lò dò vào “Google” đã nhặt được thêm thông tin là nhà văn Nguyễn Công

Hoan từng “được” giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Điều này, tự

nhiên khiến tôi bị … quê ngang. Theo như cách nói của nhà báo Trương Duy Nhất

thì cái giải thưởng này bị “bốc mùi.” Tôi còn nghĩ thêm rằng nó làm cho thiên hạ

nghi ngại về nhân cách, cũng như tài tài năng, của người nhận lãnh.

Thôi dẹp ông Nguyễn Công Hoan để khỏi phải nghĩ ngợi lăn tăn, mất thì giờ!

Loay hoay làm sao tôi lại tìm ra “bước đường cùng” của một nhà văn khác, một

nạn nhân của chế độ hiện hành, Bùi Ngọc Tấn:

“Có một ý kiến (hay chỉ thị) không thành văn nhưng mạnh hơn văn bản mà tất cả

các báo, các nhà xuất bản đều thực hiện rất triệt để và nghiêm chỉnh là không in

bài của Mặc Lân, Lê Bầu. Nếu hạn hữu có in cũng không được ký tên hai người…

không được in đã hẳn, nhuận bút cũng không có nốt.

Túng thiếu. Mà phải có tiền. Phải sống. Đang loay hoay với kế mưu sinh thì

Dương Tường đến. Nào ai ngờ được chính anh chàng lơ ngơ này lại là người giải

quyết cho Mặc Lân vấn đề cực kì khó khăn ấy: Đi bán máu…

Lân mừng như người chết đuối vớ được cọc… Tiền tính theo cc còn tem phiếu thì

đồng loạt. Mỗi người được lĩnh tem 2 cân đường, 4 cân đậu phụ, 2 kí thịt, 2 hộp

sữa. Thế là mất đi một ít màu nhưng túi nằng nặng tiền và tem phiếu. Cho nên

những ngày đi bán máu rất vui…

Bán máu êm ả là thế mà nhiều lúc vẫn giật mình. Ví như đang ngồi nhìn cả vào

người y tá chờ gọi tên mình thì người ấy bỗng bật ra những cái tên bất ngờ nhất:

Chính Yên!

Phan Kế Bảo!

…..

Phương Nam!

Toàn những người quen. Toàn những trí thức. Ngượng nghịu nhìn nhau. Rồi

cũng quen dần. Lương thiện thì rõ ràng là lương thiện rồi. Nhưng nó tố cáo bước

đường cùng.” (Bùi Ngọc Tấn. “Thời Gian Gấp Ruổi“. Viết Về Bè Bạn. Fallchurch,

Virginia: Tiếng Quê Hương, 2006.)

Và đến “bước đường cùng” thì mới thấm thía hương vị của một tô phở, cho dù là

phở quốc doanh. Nó có thể làm cho khách qua đường phải ứa nước miếng, và (đôi

khi)… nước mắt:

“Ngày ấy từ quê ra đèo nhau qua hiệu phở, ngửi mùi thơm ngào ngạt, quyến rũ,

hai vợ chồng cùng thấy đói, thấy thèm và bảo nhau vào ăn phở. Nhưng khi lục

túi chỉ còn ba trăm. Đúng một bát phở chín. Không hơn. Ai ăn? Bà bảo ông ăn vì

trông ông gầy quá. Ông bảo bà ăn. Bà bảo thế thì không ai ăn cả. Cùng về. Nhưng

ông biết bà đã nhịn thèm nhịn nhạt, nhường chồng con bao nhiêu năm rồi. Ông

quát lên khe khẽ, bắt bà phải ăn. Bà vâng lời ông. Ông còn dặn bà: Nửa bát đầu

cứ thế ăn, nửa bát sau hãy cho chanh ớt. Như vậy em được ăn hai thứ phở.” (Bùi

Ngọc Tấn. Vũ Trụ Không Cùng. Fall Church,Virginia: Tiếng Quê Hương, 2007).

Xong bữa phở (một người ăn) hai vợ chồng lại “đèo nhau” về. Thật là qúi hoá và

phước đức là hai ông bà Bùi Ngọc Tấn vẫn có một chỗ để về, dù (có lẽ) chỉ là một

căn hộ cỡ vài ba chục mét vuông là hết mức.

Thế hệ của những trí thức đến sau Mặc Lân, Lê Bầu … cũng không bị một ý kiến

(hay chỉ thị) thành văn nào chi phối nhưng họ vẫn bị đẩy vào những cảnh đời cùng

quẫn như thường. Luật sư Lê Trần Luật là một nạn nhân điển hình trong số những

kẻ chả may này:

7h 30 sáng nay, vừa mở cửa, vợ chồng chủ nhà liền nói: “ Mời anh Luật qua nhà,

chúng tôi trao đổi chút việc”. Vợ chồng chủ nhà bắt đầu kể:

“ Tối hôm qua làm việc với công an gần 12h30 mới cho về. Họ nói cho chúng tôi

nghe về anh. Chúng tôi là người công giáo, giờ mới biết anh là luật sư của vụ Thái

hà. Chị tôi là một Sơ trong nhà dòng có biết và nói anh là người tốt, không sao. Dù

không nói ra nhưng theo chúng tôi hiểu là bên công an không muốn vợ chồng tôi

cho anh thuê nhà”.

Dạ, anh chị nói tiếp, tôi đang nghe!

“ Khu nhà trọ này vợ chồng tôi mới xây từ tiền của bà già, để bà có thu nhập

dưỡng già nên chưa có giấy phép xây dựng hay kinh doanh gì hết. Chúng tôi rất

căng thẳng vì không biết để anh ở đây có sao không nữa”.

Tôi nói: “Tôi biết trước mọi chuyện nên anh chị nhớ là khi làm hợp đồng tôi đã đề

nghị ký một năm, bây giờ mới ở có một ngày mà”.

Người vợ nói chen vào: “Dạ, dạ, tụi em đâu có nói gì đâu, chỉ xin anh hiểu và

thương vợ chồng em. Bây giờ gì nè, em có một căn nhà cho đứa em ở, có giấy tờ

đầy đủ, để tụi em nói nó ngăn làm 2 cho anh. Hoặc là tụi em hổ trợ anh để tìm chổ

khác”.

Tôi nói: “Ở đâu cũng vậy thôi, bây giờ tôi chưa thể tính toán gì được, nhưng tôi

hứa tôi không vì chổ ở của mình mà làm anh chị phải lo lắng hay mất an toàn”.

“ Dạ, vợ chồng em cảm ơn anh” , người vợ nhỏ nhẹ nói.

Tôi về phòng nằm và thầm cầu nguyện: “ Xin Chúa hãy xua đuổi bầy quỷ dữ đang

ở quanh con cho con được một phút giây bình an bên Người”.

AnhBaSG cũng góp chuyện, và nghe cũng “thảm thương” tương tự:

Mình cũng bị tất cả bốn lần như vậy, lần nào cũng nhận ra tình trạng xung đột

tình cảm của chủ nhà, họ bảo “chị thấy em đâu có tội tình gì, nếu có tội thì sao

họ không bắt luôn đi…”, và sau đó là “em thông cảm chị đâu muốn thế, chị chỉ là

dân thường, họ cứ gọi lên gọi xuống thế này phiền quá…”. Rõ ràng là có áp lực

của “một cái gì đó” bắt người ta đòi hủy một hợp đồng ký chưa ráo mực, họ sẵn

sàng trả lại tiền nhà tiền cọc cho mình, chỉ vì muốn được yên thân.

Mới đây, vào ngày 29 tháng 10 năm 2013, độc giả của trang Dân Luận còn được

đọc được những dòng chữ (rất nản) như sau:

Vợ chồng Paulo Thành Nguyễn và Trịnh Kim Tiến là hai blogger năng động trong

các hoạt động xã hội, họ là chủ của cửa hàng No-U Shop kêu gọi tẩy chay hàng

hóa độc hại của Trung Quốc và sử dụng hàng Việt Nam và các nước Đông Nam Á

khác. Hiện nay Trịnh Kim Tiến đang có bầu, sắp sinh con, nhưng họ liên tục bị an

ninh quấy rối. Xin giới thiệu tới độc giả những chia sẻ của Paulo Thành Nguyễn

về việc công an vừa can thiệp với chủ nhà để đuổi họ ra khỏi khu nhà mới dọn vào

được một tuần…

“Cả tuần nay hai vợ chồng hì hục dọn nhà, hôm nay vừa tạm ổn thì chủ nhà mới

báo tin rằng công an không cho mình đăng ký tạm trú ở đó, còn hăm sẽ kiểm tra,

sách nhiễu nếu chủ nhà không đuổi mình đi, giờ chủ nhà ra thời hạn 7 ngày mình

phải dọn đi, hài thật!

Tôi viết những dòng này trong thời gian ngắn ngủi còn lại trong ngôi nhà tôi vừa

dọn tới ở chưa đầy 24 tiếng… Trước khi dọn công ty, dọn nhà, một bạn an ninh

mời tôi uống cafe dò hỏi và gợi ý sự giúp đỡ bảo đảm về mặt pháp lý, tôi sẽ không

lo sợ bị sách nhiễu, chỉ cần tôi im lặng, chỉ cần tôi lo làm nuôi vợ, nuôi con, mọi

chuyện khác của xã hội thì…kệ cha nó. Tôi hiểu lòng tốt của anh, nhưng tiếc là

lòng tốt đối với tôi nó lại khác. Tôi không chắc tôi sẽ đói vì thiếu việc làm, tôi

không chắc tôi sẽ mất ổn định khi phải di chuyển chỗ ở, nhưng chắc chắn một

điều tôi sẽ chết nếu không sống theo tiếng lương tâm và lý trí của mình. Sự sách

nhiễu, gây khó khăn của các anh càng cho tôi động lực để sống với lý tưởng của

mình. Tôi không còn thời gian để viết thêm, ngay lúc này, chú bảo vệ đang hối thúc

chúng tôi ra khỏi nhà… Giờ chúng tôi phải đi, đi trong an bình và hy vọng về một

xã hội tương lai không còn những người bị sách nhiễu vì lên tiếng cho sự thật như

chúng tôi…”

Sáu tuần lễ sau, vào ngày 17 tháng 12 năm 2013, trên hai trang web Huỳnh Ngọc

Chênh và Đàn Chim Việt cùng xuất hiện bài viết tựa là “Công Dân Nguyễn Văn

Thạnh Bị Đẩy Vào Bước Đường Cùng.” Xin trích dẫn một đoạn mở đầu, ngăn

ngắn:

Tôi là Nguyễn Văn Thạnh, hiện cư trú tại Đà Nẵng, là một blogger.

Các bài viết của tôi có ở đây: http://danluan.org/tu-khoa/nguyen-van-thanh

Thời gian rồi, tôi liên tục bị chủ nhà thôi hợp đồng thuê nhà, tôi phải chuyển nhà

liên tục.

Một số chủ nhà nói lý do thôi hợp đồng là cần lấy lại nhà dùng cho việc khác

nhưng có một chủ nhà nói với tôi là có nhân viên an ninh nói họ không được cho

tôi thuê nhà.

Nguyễn Văn Thạnh (trái) và bạn hữu. Ảnh: Dân Luận

Ba ngày sau, diễn đàn Dân Luận cho biết thêm chi tiết:

Được biết, hôm nay thứ 7 ngày 20/12/2013, chỉ còn ít ngày nữa là tới Giáng Sinh

và năm mới, gia đình anh Thạnh vẫn chưa có nhà để thuê. Vừa mới chất đồ xuống,

còn chưa kịp dọn vào nhà mới, chủ nhà đã lấy cớ từ chối và bắt dọn đi…

Đi đâu?

Cũng như Paulo Thành Nguyễn và Trịnh Kim Tiến, vợ chồng Nguyễn Văn Thạnh

– xem chừng – đã bị đẩy đến bước đường cùng! Nhưng họ đã làm gì khiến cho

Đảng và nhà nước hiện nay “căm ghét” và “oán hận” đến như vậy, hả Trời?

Như trang Dân luận vừa giới thiệu: “Vợ chồng Paulo Thành Nguyễn và Trịnh Kim

Tiến là hai blogger năng động trong các hoạt động xã hội, họ là chủ của cửa hàng

No-U Shop kêu gọi tẩy chay hàng hóa độc hại của Trung Quốc và sử dụng hàng

Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác.”

Theo Gia Minh, RFA, kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh “….hiện cư ngụ ở Đà Nẵng, do

khởi xướng và truyền bá ý tưởng mang tên Quỹ Hoàng Sa- Trường Sa vào ngày 15

tháng 5 vừa qua bị người tự xưng là an ninh đến sách nhiễu trực tiếp.”

Tôi còn được biết thêm bà Thạnh là một trong năm ngàn người đã ký tên vào Lời

Tuyên Bố Công Dân Tự Do; ở số thứ tự 4836 thấy ghi: Dư Thị Ánh Liên, thạc sĩ

hóa học, Hội An, Quảng Nam.

Nhà nước Việt Nam đang vận dụng mọi phương cách (kể cả những cách đê tiện

nhất) để đẩy hết lớp tinh hoa của dân tộc này vào bước đường cùng chỉ vì họ có

tinh thần độc lập, và yêu chuộng tự do. Chế độ hiện hành, rõ ràng, đã đến hồi …

cùng quẫn và đang đào hố để tự chôn mình.

Tưởng Năng Tiến

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: