Cuộc xung đột đẫm máu không tránh khỏi?

Cuộc xung đột đẫm máu không tránh khỏi?

Mon, 04/16/2012 – 14:29 — ledienduc

Lê Diễn Đức
Bà con nông dân huyện Văn Giang khiếu kiện tại Hà Nội, 10/4 – Ảnh: NXD Blog
Khi tôi viết những dòng này vẫn khó dự đoán kịch bản nào sẽ xảy ra vào ngày 20 tháng Tư năm 2012.
Như chúng ta đã biết, từ sau Tết năm nay bà con nông dân liên tiếp kéo về Hà Nội khiếu kiện đất đai.
Trong các ngày 22 và 26 tháng 3, số người khiếu kiện khoảng 100 người, thuộc Văn Giang (tỉnh Hưng Yên) và Yên Vên (Hà Nội). Họ kéo về trụ sở của Mặt trận Tổ quốc, Văn phòng tiếp dân của quốc hội, Thanh tra Chính phủ, phản đối nhà cầm quyền “cướp đất của dân” để xây dựng khu đô thị Ecopark.
Quan sát các cuộc tập trung khiếu kiện này, qua trang mạng xã hội Facebook, tôi đã nhận định rằng, số lượng người tham gia quá ít sẽ rất dễ bị an ninh trấn áp và hốt lên xe bus khi muốn. Trong thực tế thì công an không chỉ bủa vây, mà còn trà trộn vào đám đông. Những chiếc xe bus hoặc xe chuyên dụng chở người cũng đã chực sẵn.
Ngoài ra, toàn cảnh khiếu kiện không toát lên được “chất lửa” sôi động của một cuộc tranh đấu đòi quyền lợi quyết liệt. Thiếu vắng băng rôn, khẩu hiệu lớn và những tiếng hô tập thể với các yêu sách. Các cuộc tập hợp có vẻ mang tính tự phát và thiếu sự tổ chức chặt chẽ, bài bản.
Tôi cũng lo ngại về thói quen tâm lý xin-cho và sự cả tin ngây ngô của nông dân vào những lời hứa của nhà cầm quyền, mà bài học gần nhất là vụ Đoàn Văn Vươn nổ súng ở Tiên Lãng, Hải Phòng. Nếu tiếp tục tâm lý này và những điều đã nêu trên, bà con nông dân khó có thể giành được hiệu quả vì không tạo ra áp lực mạnh.
Rất đáng mừng là vào sáng ngày 10 tháng 4, số lượng nông dân tham gia biểu tình tại Hà Nội đã tăng gấp nhiều lần, tới khoảng một ngàn người và sự chuẩn bị hơn hẳn các lần trước.
Theo cụ bà Lê Hiền Đức, 81 tuổi, một cư dân ở Hà Nội, nổi tiếng trong việc giúp đỡ dân oan và chống tham nhũng, từng nhận giải thưởng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International), thì tất cả nhờ Internet. Không ai đứng ra tổ chức, nhưng nhiều nông dân sử dụng rất tốt Internet, đã lấy nó làm phương tiện liên lạc, nối kết nhau.
Đối thoại hay đe dọa?
Ngay sau cuộc biểu tình, trong ngày 12/2/2012 đã diễn ra một cuộc gặp mặt được nhà cầm quyền gọi là “đối thoại” với nông dân.
Cuộc “đối thoại” được “hỗ trợ” bằng một đội ngũ chức sắc hầm hố bao gồm Phó Tổng Thanh tra Chính phủ, đại diện Bộ Công an kèm theo Tổng cục An ninh, Chủ tịch tỉnh Hưng Yên, các ban bệ liên quan từ tỉnh xuống huyện, cùng cảnh sát cơ động và công an đủ loại làm rào chắn trước trụ sở Uỷ ban huyện Văn Giang, nơi tổ chức.
Nhìn đội quân được trang bị vũ khí tận răng dành cho buổi “đối thoại” với những người nông dân lam lũ, hiền lành, cụ bà Lê Hiền Đức mỉa mai: “Các con mạnh khoẻ thế này thì nên tình nguyện đi bảo vệ biển đảo, bảo vệ ngư dân đi!”.
Ngay từ đầu, âm mưu “chia để trị” của nhà cầm quyền đã bị bà con phát hiện và phản đối. Giải phóng mặt bằng 72 héc-ta bàn giao cho chủ đầu tư không chỉ liên quan đến 166 hộ dân của một xã được mời tới “đối thoại”, mà là hai ngàn hộ dân của ba xã. Họ đòi tất cả phải được tham gia và có tiếng nói.
Công an tìm cách ngăn cản không cho cụ bà Lê Hiền Đức vào tham dự, đã bị bà con nổi giận, la ó, chửi rủa đến mức sau đó nhìn lên bàn chủ tịch đoàn thấy 9 chiếc ghế trống trơn từ lúc nào, vì “các quan chức rút đi đâu hết sạch”, chỉ còn bà chủ tịch huyện, cụ Lê Hiền Đức kể.
Từ đội quân chức sắc hầm hố ban đầu đến bà chủ tịch đơn độc – Ảnh: NXD Blog
Theo cụ bà Lê Hiền Đức, cuộc “đối thoại” này đã “không giải quyết được gì” và nhà cầm quyền tuyên bố vẫn thi hành cưỡng chế vào ngày 20 tháng 4 này.
Truớc thái độ của nhà cầm quyền, bà con đã phát biểu mạnh mẽ hiếm thấy, nhắm chỉ trực tiếp tới chủ tịch huyện Văn Giang.
Trong videoclip được phổ biến trên Youtube, một nông dân nói:
Với Thanh tra, Quốc hội chúng tôi đã làm việc nhiều lắm rồi. Cái trò này không thực sự. Đe doạ thì dân không sợ! Quyền lực là của người dân! Nếu cứ làm thì bà con nông dân sẵng sàng chiến đấu. Dân không sợ, khẳng định là dân không sợ chút nào!“…
Bà con kêu lên một là sống, hai là chết“, “người dân huyện Văn Giang đủ trình độ để đứng lên“, “sẵn sàng đổ máu” và tình hình “nóng như lò than“, cụ bà Lê Hiền Đức nói với RFI sau buổi gặp mặt này.
Cường hào, địa chủ đỏ
Việt Nam vẫn là một nước nông nghiệp. Kinh tế nông nghiệp có vai trò quan trọng trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân, chiếm tới khoảng 60% lao động làm việc.
Vậy mà đất canh tác bị thu hẹp dần với tốc độ chưa từng có trong lịch sử của nông thôn Việt Nam, do sự tràn ngập tới mức phí lý của quá nhiều dự án đô thị cao cấp và siêu sang trọng, những khu vui chơi, giải trí, sân golf… Mức cung bỏ xa mức cầu của một quốc gia gần 90 triệu người chỉ với tổng thu nhập quốc dân hơn 106 tỷ USD, xếp hạng thứ 127 trên 180 quốc gia về thu nhập theo đầu người (năm 2011, theo World Bank).
Trong khi đó, báo chí trong nước cho thấy, đội quân thất nghiệp của nông thôn ngày mỗi tăng đáng lo ngại, trong vài năm tới lên tới nhiều triệu người, họ phải di dân ra đô thị tìm việc làm, bổ sung vào tỷ lệ thất nghiệp ở đô thị vốn đã cao gấp đôi, càng làm phức tạp thêm đời sống và an ninh xã hội.
Theo tờ “Bảo hiểm Xã hội Việt Nam” ngày 1/3/2012, tại Hà Nội trong năm 2011 có trên 16 ngàn người được xác định là thất nghiệp, tăng gấp 4 lần so với năm 2010. Hết tháng 2 năm 2012 số đăng ký thất nghiệp xấp xỉ 1.500 người. Còn tại Sài Gòn, số đăng ký thất nghiệp năm 2011 lên đến 105.737 người, tăng gần gấp đôi so với năm 2010. Riêng tháng 1/2012, số người đăng ký bảo hiểm thất nghiệp là 8.996 người, tăng 138% so với cùng kỳ năm trước và tăng đến 194% so với tháng 12/2011”.
Tuy nhiên, tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN dưới vỏ bọc “sở hữu của toàn dân” đã thâu tóm quyền sinh sát trong mua bán, chuyển nhượng, trao đổi đất đai vào tay các nhóm lợi ích, để đầu cơ, lũng đoạn thị trường bất động sản. Đất đai là phương tiện béo bở nhất để những tên cường hào, địa chủ mới làm giàu nhanh nhất, bất chấp những tác hại tới nền kinh tế nông nghiệp và làm tổn thương nghiêm trọng đời sống của hàng chục triệu nông dân bám đất – nguồn sinh lợi duy nhất của họ.
Trong bài “Vietnams Bauern wehren sich“, đăng trên báo Thụy Sĩ “Neue Zürcher Zeitung” ngày 03/04/2012, Marco Kauffmann Bossart viết:
Các quan chức tham nhũng khó có thể chống lại sự cám dỗ là nhượng đất cho các công ty tài chính nhiều tiền hoặc các nhà đầu tư thay vì phân bổ đất cho nông dân. Tiền hối lộ cho họ rất hậu do giá đất tăng nhanh chóng. Những ai muốn thưa kiện tại tòa án đều có nguy cơ là đơn kiện bị từ chối bởi ngành tư pháp thiên vị, hoặc bản án không được thực hiện. Nông dân Vươn trong năm 2009 đã đạt được quyền ở lại (khu đất tranh cãi), nếu ông ấy hủy bỏ vụ kiện. Điều này ông Vươn đã thực hiện, nhưng ông ấy vẫn bị trục xuất (ra khỏi khu đất đó), thân nhân của ông (Vươn) cho biết điều trên. Một điều không ít xảy ra là các cơ quan nhà nước cũng đã sử dụng một lý do không rõ ràng là vì “lợi ích công cộng” nhằm kết thúc quyền sử dụng đất (của người dân) một cách nhanh chóng”.
Những người nông dân “ngẩng đầu lên chẳng thấy mặt trời, kiếp trâu cày chạy bữa đứt hơi, gãy xương sống mòn vai cứ khổ” (thơ về nông dân thời Pháp thuộc) đã từng là lực lượng quyết định giúp Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) cướp chính quyền vào năm 1945, đã từng hy sinh biết bao con cháu trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, để rồi nhanh chóng bị phản bội.
Thân phận của họ bị chà đạp đến tận cùng. Những tên “cướp chính quyền” trở thành những tên cướp đất trong thời đại mới, được hỗ trợ bởi đội quân công an đông đảo “còn đảng, còn mình”, sẵn sàng “cướp ngày, cướp cạn”! (Không phải “lực lượng thù địch” nào dùng những từ ngữ như vậy để nói xấu chế độ, như nhà cầm quyền rêu rao, mà chính người trong nước đã phải kêu lên, như cụ bà Lê Hiền Đức, và được biểu lộ công khai trên khẩu hiệu trong các cuộc biểu tình khiếu kiện).
Nhà thơ Bùi Minh Quốc, một người hiện sống ở Đà Lạt, đã bỏ đảng và cay đắng viết:
Họ đâu ngờ
Sau lưng mình là máu đẫm trồi lên
Chiếc ghế
Có thằng con thoát chết vụ khui hầm
Trở về ngồi chễm chệ
Cái mặt nó bây giờ mới đạo mạo làm sao
Nói năng đứng ngồi quan trọng
Thâm tâm chỉ nghiền ngẫm cách nào
Cho mỗi ngày chiếc ghế thêm cao
Cao
Cao
Cao
Đến tận chỗ không còn nghe tiếng cuộc đời oan trái
Không còn thấy trên con đường gập ghềnh của tổ quốc đau thương
Có người mẹ tóc bạc chân trần oằn lưng
Dưới chồng đơn khiếu nại
Nặng hơn dãy Trường Sơn!
Từ suốt hơn hai thập niên nay, bi kịch của những người nông dân bị tước đoạt ruộng đất trở thành hiện tượng nhức nhối, đau thương phổ cập trong xã hội Việt Nam. Dường như ai cũng nhìn thấy, cũng biết. Khắp ba miền, nơi nào cũng có cảnh tranh chấp, xung đột, đổ máu và chết người. Phụ nữ và trẻ em đã bỏ mạng bởi những viên đạn của những kẻ khoác áo “công an nhân dân”!
Tiếng súng Đoàn Văn Vươn hồi đầu tháng 1/2012 là khởi đầu của sự bùng nổ của mâu thuẫn quyền lợi và sự bất công vượt quá sức chịu đựng của người nông dân nghèo trên mảnh đất thấm mồ hôi, xương máu của mình trước hệ thống quyền lực bất nhân.
Tờ Dân Trí ngày 5/04/2012 viết rằng, “Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho biết, sau sự kiện Đoàn Văn Vươn, lượng dân đổ đến các cơ quan hữu trách khiếu nại, tố cáo tăng 50%, trong đó tập trung thành những đoàn đông người tăng 30%, với 70% đơn thư tố cáo khiếu nại thuộc lĩnh vực đất đai” và “tính chất các vụ việc rất phức tạp, khiếu nại rất gay gắt”.
Kết luận
Nhà cầm quyền nhất quyết sẽ thực hiện cưỡng chế thu hồi đất ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, vào ngày 20/4, trước sự thách thức sẵn sàng đổ máu của nông dân? Họ sẽ ra bài gì hậu Tiên Lãng đây? Sẽ sử dụng công an, quân đội và nhả đạn vào những người nông dân đã và đang nuôi sống họ? Dùng bọn côn đồ của xã hội đen, như đã từng làm? Hay là cả hai?
Phải chăng nông dân đã bắt đầu ý thức được đây là sai lầm từ chế độ, từ hệ thống chính trị thối nát, chứ không phải chỉ từ những quan chức địa phương?
Với Tiên Lãng, nhà cầm quyền chỉ đối đầu với một gia đình nông dân, còn ở đây là hai ngàn hộ. Sẽ như thế nào nếu họ gắn kết với nhau và chiến đấu đến cùng, không sợ hãi?
Một “Thiên An Môn” Việt Nam sẽ xảy ra trên “cánh đồng bất tận”? Tất nhiên! Nếu xảy ra xung đột, chắc chắn máu sẽ đổ từ cả hai phía!
Liệu trong bối cảnh hiện nay nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ nhắm mắt vứt lửa vào cái kho chất đầy thuốc nổ của sự phẫn uất và bất công ngút ngàn?
“Người nông dân nổi dậy” Văn Giang sẽ lật một trang trong chương mới của lịch sử Việt Nam?
Tôi không dám tin như thế! Nhưng biết đâu! Những con thú man rợ có bộ mặt người đã không dưới một lần say máu và ăn thịt chính con mình!
Nhưng nếu Văn Giang bị dìm trong bể máu hôm nay, thì sẽ ra sao với hàng trăm ngàn hợp đồng thuê đất kết thúc thời hạn trong năm 2013?
Ván cờ chắc chắn đang được cân nhắc, một bên là bọn bất lương, tham lam, tàn ác có đầy đủ phương tiện giết nguời, một bên là những người nông dân lương thiện, tay không tấc sắt. Kịch bản nào cũng có thể xảy ra.
Nhưng tôi nghĩ rằng, những người nông dân đã giúp ĐCSVN dựng nên ngôi nhà chế độ hiện nay, thì họ cũng hoàn toàn có khả năng giật sập nó, khi thấy mình thực sự bị quân phản trắc tống cổ ra ngoài, trở thành kẻ lang thang ăn xin. Chỉ cần họ phải nối kết mạnh mẽ, rộng khắp hơn nữa. Và biết tận dụng cơ hội.

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 

From: Hoa Nguyen <>

To: Hạnh Lê petitegirl20@gmail.com

[mailto: tuoitrevietnamhomnay@yahoo.com]
Date: Fri, Apr 20, 2012 at 3:27 PM

Subject: Bị lừa – Châu Hiển Lý (Bộ đội tập kết 1954)

Bị lừa

Châu Hiển Lý (Bộ đội tập kết 1954)

Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!

150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 35 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.

Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :

_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?

_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?

_ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?

_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?

Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?

_ Tại sao đàn ông ?của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?

_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?

_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?

Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường , phải đi làm công cho các nước tư bản?

_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?

Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xả hội phi nhân tính . Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghỉa.

Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.

Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .

Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.

Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.

Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.

Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.

Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối , những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…

Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.

Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.

Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…

Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.

Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang , vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian .

Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xả hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vủ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muổi mòng giửa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.

Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.

Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói ” một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.

Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !

Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lổi tầy trời của mình . Đảng sẻ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.

Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”

Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ … đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.

Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :

“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !

Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”

Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?

Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy ?

Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu?

Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai !

Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Châu Hiển Lý – Bộ đội tập kết 1954

From: Tran Ho <>

KHI DÂN VIỆT BỊ ĐẨY VÀO ĐƯỜNG CÙNG

Ngày 23.02.2012  

Lời dẫn: Những biến động tại VN trong thời gian qua cho thấy là nhà cầm quyền cộng sản VN đã và đang xô đẩy người dân đến đường cùng, mà biện pháp duy nhất là phải đứng lên kháng cự để tìm đường sống, như vụ nổ súng ở Tiên Lãng. Chúng tôi xin gửi đến quý thính giả bài bình luận dưới đây của ông Ngô Quốc Sĩ, qua sự trình bày của anh Song Thập.

Chủ trương của các chế độ độc tài cũng như cộng sản đều có một điểm chung, là dùng bạo lực để trấn áp mọi thế lực chống đối, hầu giữ vững ngai vàng, bảo vệ quyền lợi cá nhân và phe nhóm. Mức độ trấn áp thì tùy thuộc hoàn cảnh và tư cách lãnh đạo của nhà cầm quyền. Tại Việt Nam hôm nay, nhà cầm quyền cộng sản, trước lúc dẫy chết, đã áp dụng mọi thủ đoạn tàn ác nhằm cướp đoạt quyền sống của người dân, đẩy dân Việt vào đường cùng. Câu hỏi đặt ra là chuyện gì sẽ xảy đến khi dân Việt bị đẩy đến đường cùng?

Nhìn vào tình hình tại Việt Nam, thế giới đang ngạc nhiên đến phẫn nộ, vì không hiểu tại sao nhà cầm quyền Hà Nội vẫn ngoan cố đi ngược trào lưu dân chủ và nhân quyền toàn cầu, vẫn tiếp tục phản bội những nguyện vọng chính đáng của dân Việt. Tại sao cộng sản Việt Nam đã nhẫn tâm đẩy dân Việt vào đường cùng, với tột đỉnh của bất công, bất nhân, phi pháp và phi lý như thế?

Nói đến tận cùng của bất công, thì không thể không nhắc tới cuộc Cải Cách Ruộng Đất năm 1956, với chủ trương cướp đoạt tài sản của những ai bị liệt vào giai cấp địa chủ và phú nông, những người có chút tư hữu tài sản, có khi chỉ là mấy sào ruộng hay vài mẫu đất. Và bây giờ, chính sách cướp đoạt tài sản lại diễn ra một cách trắng trợn hơn, với các vụ Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, cùng những vụ cướp ruộng vườn của nông dân khắp mọi miền đất nước. Tiêu biểu nhất là vụ cưỡng chế khu đầm thủy sản của gia đình họ Đoàn tại Tiên Lãng, đang đưa cuộc đấu tranh của dân Việt vào một giai đoạn mới, khi người dân dám chấp nhận cái chết để thách đố cường quyền!

Còn tận cùng của bất nhân thì làm sao dân Việt quên được cảnh hàng ngàn người bị chôn sống tại Huế trong Tết Mậu Thân, và hơn 300 ngàn người bị giết trong các cuộc đấu tố và Cải Cách Ruộng Đất. Đặc biệt không ai không cảm thấy phẫn uất trước cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng, thân phụ của cô Trịnh Kim Tiến, bị công an đánh gãy cổ chết oan uổng, chỉ vì quên đội mũ an toàn khi lái xe gắn máy. Đó là chưa nói tới hành động man rợ của tên đại úy công an đạp vào mặt người biểu tình chống Trung cộng xâm lăng. Thế giới cũng xem được cảnh một chiếc xe ủi đất dùng cần trục quất chết một phụ nữ trong một vụ cưỡng chế đất ở vùng thôn quê! Cũng như trường hợp chị Hiền, vợ anh Đoàn Văn Quý, bị đánh đập tàn nhẫn giữa tiếng kêu cứu của bà con: “Đừng đánh chị Hiền nữa, vì chị đang mang thai”.

Bước qua tột đỉnh của phi pháp thì không thể không nhắc tới trường hợp nhà báo Điếu Cày bị nhốt tù không có lý do chính đáng mà gia đình không hề biết là người tù lương tâm này còn sống hay đã bị thủ tiêu. Và cô Bùi Thị Minh Hằng, chỉ vì xuống đường biểu tỏ lòng yêu nước chân chính, mà bị cộng sản bỏ tù 2 năm không thèm xét xử. Cũng trong tột đỉnh của phi pháp, công an đã bắt giam 17 thanh niên trí thức giáo phận Vinh mà không xét xử, không tiết lộ tin tức cho thân nhân. Bên cạnh đó, an ninh chế độ cũng đã hạch hỏi, sách nhiễu các nhà dân chủ như Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Quốc Quân và Bác sĩ Phạm Hồng Sơn sau khi họ tiếp xúc với một phái đoàn nghị sĩ Mỹ. Những hành động phi pháp này hoàn toàn đi ngược lại quyền tự do phát biểu của người dân đã được Hiến Pháp Việt Nam và bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền công nhận.

Một tột đỉnh nữa của phi lý và tán tận lương tri của đảng cộng sản Việt Nam, là việc bỏ tù nhạc sĩ Việt Khang, một người sinh ra và lớn lên sau năm 1975, được giáo dục trong lòng chế độ, nhưng đã có một nhận thức rất đúng đắn về bản chất phi nhân, làm tay sai cho ngoại bang của đảng. Hai bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” của anh là những tiếng kêu uất nghẹn của dân Việt trước tình trạng Tổ quốc lâm nguy. Nhưng nhà cầm quyền đã nhẫn tâm bóp nghẹt tiếng nói uất nghẹn đó. Người ta tự hỏi là đảng cộng sản Việt Nam có còn nhân tính không, hay chỉ còn là những con người khổng lồ không tim không óc?

Nói chung, dân Việt đã bị tước đoạt quyền sống cả về vật chất lẫn tinh thần. Dân Việt đã bị đẩy vào đường cùng, mà con đường sống duy nhất là phải tìm cái sống trong cái chết. Đó là trường hợp của Đoàn Văn Vươn. Đó là thái độ hy sinh khẳng khái của Đoàn Văn Qúy khi anh khẳng định: “Tôi quyết đòi công lý, không phải chỉ cho cá nhân tôi, mà cho cả dân tộc Việt Nam…” Mong rằng, Việt Nam sẽ có hàng ngàn Đoàn Văn Quý, hàng vạn Đoàn Văn Vươn, hàng trăm ngàn Bùi Thị Minh Hằng và hàng triệu Việt Khang. Lúc ấy, cơn bão lửa dân chủ sẽ bừng khởi và cánh cửa dân chủ sẽ mở tung!

Ngô Quốc Sĩ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: