Nhớ Anh thơ Lu Hà

Thơ Tình Chùm 221

 

Nhớ Anh

hoạ thơ Hoà Đàm

 

Chiều nay lại nhớ quá chừng

Cùng anh bún ốc mắm gừng thật ngon

Đôi ta từ thuở vàng son

Môi run chanh ớt lại còn vị cay

Tháng năm giàn duạ vơi đầy

Giọt mưa góc phố đám mây lững lờ

Giận hờn quầy quả ơ hờ

Bài thơ nhắn gửi má đào ngẩn ngơ

Ngạt ngào mùi phở nem giò

Nôn nao cốc miá quán chờ năm xưa

Dập dìu ong bướm xôn xao

Đầm đià sương nhỏ gốc dưà quê choa

Đêm trăng ngắm ngiá Hàng Nga

Anh khen em đẹp như là tiên sa

Một lòng yêu mẹ thương cha

Một hai sớm tối mái đầu bạc phơ

Nhớ anh xao xuyến bến đò

Sông Hương núi Ngự dạt dào Vân Lâu

Bao giờ trở lại mái nhà

Điệu hò mái đẩy la đà anh ơi!

Đắm say tuổi ngọc một thời

Nhớ da nhớ diết hỡi người em yêu!

 

16.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Yêu Chai Đá

chuyển thể thơ Mai Trúc Linh: Hoá Đá

 

Em ôm ấp vòng tay mềm mại

Tưạ bờ vai êm ái thướt tha

Tình yêu tráng lệ nguy nga

Lâu đài trên cát mượt mà chiêm bao…

 

Ôi! Giấc mộng nôn nao huyền ảo

Sóng nhấp nhô dang dở đắm say

Nhạt nhoà lệ đăng hơi cay

Lạc hồn mây khói vờn bay sương mù…

 

Sao nỡ phụ tình nhau từ thuở

Dải yếm đào bạc bẽo thế ru

Kim tiền danh lợi phù du

Bọt bèo nhân ảnh sông hồ mù sa…

 

Đêm ảo não tiếng kêu da diết

Nhạc côn trùng thảm thiết mưa rơi!

Tương giao bạn hữu xa vời

Đồng tâm nhất thể dở cười men say

 

Dốc cạn chén vơi đầy tư lự

Nghịch cảnh đời thế sự tả tơi

Sân si ngùn ngụt ngập trời

Đạp nhau chen lấn lạc loài thị phi

 

Rồi khoái chí hả hê nhân nghiã

Tình yêu trong lục dục trào tuôn

Lương Sơn Bá cũng chẳng còn

Thanh mai trúc mã bồn chồn tiểu thư

 

Chúc Anh Đài cũng là chai đá

Chàng Ngưu Lang thớ lợ đò đưa

Sụt sùi Chức Nữ chân cầu

Kià bầy ô thước hững hờ bay qua…

 

Đẹp tưạ nước hồ thu sơn thủy

Như trong tranh bi lụy trần ai

Hàng hiên tí tách canh dài

Tìm đâu cho thấy chương đài phòng văn

 

Tim hoá đá lưã lần cảm xúc

Thời gian trôi tuột dốc xe lăn

Xa xăm giọt lệ chưá chan

Đôi bờ liễu rủ hoa tàn bóng chim..

 

29.3.2012 Lu Hà

 

 

 

Phục Sinh Nhớ Lại

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Dã Từ Dấu Yêu

 

Đêm nay mơ bóng trăng quỳ

Hồn ơi! Biền biệt đắm say muôn vàn

Dấu yêu từ buổi trăng ngàn

Năm xưa nhuộm tím điêu tàn màu tang

 

Trái tim ngây ngất hồng hoang

Tìm đâu thân xác lang thang nẻo nào?

Không gian lạnh lẽo mịt mờ

Bóng đen sướt mướt hững hờ sương rơi!

 

Tiếng thơ thổn thức u hoài

Ngân nga biển cả buồn trôi theo lời

Cửu trùng xanh ngắt mây trời

Đong đưa cánh võng làn môi nghẹn ngào

 

Trăng vàng nhỏ giọt hư hao

Bàng hoàng nuối tiếc đôi bờ dở dang

Tình xưa sóng vỗ trào dâng

Thiêng liêng hồn gọi lâng lâng suối chờ

 

Sông Hằng cát trắng xôn xao

Tình chưa tri ngộ dạt dào biển khơi

Vùi sâu huyệt mộ người ơi!

Phục sinh nhớ lại một thời yêu thương

 

3.4.2012 Lu Hà

 

 

 

Trăng Non

cảm xúc từ bức ảnh Trang Lê

 

Ơ kià con gái nhà ai?

Xinh tươi bầu bĩnh mắt ngài mày cong

Hẳn chừng đang ngóng đợi trông

Một chàng hoàng tử thong dong ngưạ vàng

Hoàng hôn buông thả nhẹ nhàng

Thướt tha yểu điệu gọi nàng Trang Lê

Anh hào dặm nẻo sơn kê

Phong lưu đàn hạc gối kề trăng non

Dập dìu sóng nước đòi cơn

Lừ đừ cá lội bồn chồn ngẩn ngơ

Lâng lâng đôi trái bồng đào

Hằng Nga cung Quảng thì thào gió mây

Có người lữ khách đắm say

Vần thơ tao ngộ vơi đầy canh thâu
Việt Khang chan chưá giang đầu

Quê hương một thuở sơn hà lầm than

Lời ca cảm động vô vàn

Bồ hòn phải ngậm trăm ngàn đắng cay…

 

29.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Chập Chờn Vì Sao

chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa

 

Nhổ neo theo sóng ra khơi

Thuyền ta lạc hướng chơi vơi cuối trời

Về Đông hay giạt phương Đoài

Nỗi lòng cay đắng tả tơi rã rời

 

Cô đơn dăm bảy lạc loài

Quê hương ruồng bỏ giống nòi coi khinh

Thuyền tình bể ái lênh đênh

Mênh mông vô tận dập dềnh hư vô

 

Sá chi thế kỷ lu mờ

Đầu thai nhầm lối chơ vơ đợi chờ

Thuyền đừng ghé bến hoang sơ

Không dung kiêu bạc mịt mù tương lai

 

Men đời ngây ngất trần ai

Hắt hiu buồm rách canh dài lệ chan

Thuyền ơi theo gió hãy ngoan

Phương xa lạc lõng chập chờn vì sao…

 

31.3.2012 Lu Hà

 

 

 

Cơn Giông Chiều Nay

chuyển thể thơ Lưu quang Vũ: Em Sang Bên Kia Sông

 

Hôm nay em lại sang sông

Ngày dài dằng dặc chim hồng lao xao

Cốm xanh như ngọc khi nào

Se dần trong lá ngọt ngào hương sen

Muộn không trời trở gió chen

Thạch Bàn sương khói mưa chèn bước chân

Ngả đường lầy lội nước tràn

Vưà đi vưà nghĩ bần thần em tôi

Muà hè em chẳng tới nơi

Muà thu lá rụng chơi vơi đông tàn

Mong sao lòng vẫn chưá chan

Điều anh chưa nói muôn vàn thiết tha

Tình yêu vô vọng mờ xa

Giúp gì được nưã chiều tà ngang sông

Guốc mòn bì bõm trên đường

Lúc nào cũng vội sợi vương tơ lòng

Rì rào gió bấc mà thương

Có mang áo ấm thấm loang giấy mờ

Bát Tràng gạch mới ra lò

Lòng anh rạn nứt gốm nâu men bình

Đường trơn tê tái sao đành

Em hay vấp ngã vì anh nhớ thầm

Nghe chăng sấu rụng ầm ầm

Nước dâng ngập bãi tím bầm ruột gan

Cầu đông chiều tối điêu tàn

Vưà lo vưà sợ trăm ngàn ngổn ngang.

 

Chú thích: Chuyển thể từ thơ  5 chữ cuả thi sĩ Lưu quang Vũ.

30.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: