Mang thai huyền thoại thơ Bùi Minh Vũ

Mang thai huyền thoại

Ta tìm em từ phía mù xa

Nhừ đói buồn rêu mưa

Trong ngôi nhà không có bầu trời

Sau cánh cửa là bức tường sắt

Nghe tiếng ầm ào giận dữ và tranh giành

No nê những đọt cỏ non

 

Ta tìm em câu chuyện lãng quên

thời gian lè chiếc lưỡi chó sói

chẳng có con đường quay trở lại

Chông gai bong bóng vườn tình

Cầm trong tay đoá hoa nước

Thả về phía mù xa

 

nằm sấp như tờ giấy lộn 

bay về phía không người

ngày ta bập bẹ học đàn

Rung lên những âm thanh non yểu

Vườn mù xa đêm

Các khớp thoái hóa trước nét nhòe còn lại gương mặt em

 

Bên ngoài ánh sáng

Bên rìa thời gian

giang tay vào mù xa tăm tối

hối hả vội vàng cầm một nắm không khí

từ trong ký ức phôi phai

em có biết?

 

hay nhấn chìm những muộn màng sấm chớp

Bỏ bờ vai ngõ hẹp chuyện phôi phai

Trăng không còn treo trên những toà building

Bến không còn một dạ

Lấp lên trống rỗng những khôi hài nụ cười của đất

Chẳng còn sự thanh tao quý phái quỳnh đêm em nhìn xem?

 

Màu sắc bị nuốt và ngoảnh đầu trong cơn dao động phẳng lì

Một bàn tay một ngón một đốt đã rụng gân tình ái

Thời gian ăn mày không gian ăn mày

Lòng tốt chuối chín cây

mù xa ơi chẳng có cái gông và số tám

Em ẩn trong bào thai của sương đêm

 

Sau chiếc lá

Tựa vào gịot trăng tan

Nhìn bằng kính siêu hồng ngoại nối dài

ở ngoại ô của gió

Phía mù xa ta và em

Giữa bức tường mỏng bằng một phần ngàn sợi tóc.

 

mù xa mù xa

có núi non trùng điệp lòng em khe suối?

có ngày phấn son giặt giũ phơi mình?

có bàn tay nịnh bợ và hư đốn dụ dỗ ?

Nơi em nằm chẳng có em

Nơi em đi chẳng có bàn chân thơm cỏ mới

 

Người ta xẻ bụng không gian

tiêm vào thời gian quá lều

Em ngất ngây tan hình dưới đáy trăng nước

Nhả ra từng miếng cẩm thạch mơ hồ

Bí mật của đôi mắt không có tròng đen

nhìn vào phôi pha những tàn phai da thịt

 

Phía mù xa ơi có khi nào xa mù mặt trăng khóc lóc

Chẳng hề chinh phục hôm qua qua hôm ta là tên ăn trộm ta

Quyết mượn đôi tay trần gian đôi mắt thiên hà

Đến với mù xa thơm lừng lộng lẫy

Dẫu khói sương giăng thành lũy

Và mang thai huyền thoại nặng lưng trời.

 

Mù xa ơi

mù xa…

mù….

Bùi Minh Vũ. 07-2011

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: