Thơ Lục Bát Chùm 32 – Lu Hà

Thơ Lục Bát Chùm 32

 

 

Tiểu Nhân Đừng Vội Đắc Chí

 

Tiểu nhân đắc chí là thường

Ngàn năm lịch sử bi thương não nùng

Bất tài nắm cả triều cương

Gây mầm biến loạn quê hương giống nòi

Cha con sung túc ba đời

Phải đâu chuyện lạ luân hồi nổi trôi

Mấy ai trọn vẹn năm đời

Không nhờ tài lực tô bồi mà nên

Giả chân thiện ác nhãn tiền

Nam kha giấc mộng qua liền năm canh

Kê vàng bạc mái đầu xanh

Tội nhân thiên cổ Chí Minh phơi bày

Chớ trêu nghịch cảnh đắng cay

Nỗi niềm oan trái chất đầy từng trang

Tự hào chi lũ điếm đàng

Trăm năm một khúc đoạn trường mà thôi

Trường Chinh Lê Duẩn hết thời

Trọng Sang Hùng Dũng còn nơi mà về?

Tân Cương Tây Tạng ê chề

Hợp rồi lại rã bốn bề đảo xoay

Việt Nam rồi sẽ đổi thay

Sinh thành hoại diệt xưa nay vô thường!

 

5.8.2011 Lu Hà

 

 

 

Lời Chàng Cam

 

Lu Hà con quỷ râu xanh

Hiếp dâm lão tặc Chí Minh một thời

Thơ ca quét dọn bọ giòi

Lê Nin Các Mác đười ươi lạc loài…

Trước sau Cam chỉ một nhời

Hoài Thanh Tố Hữu trọn đời ngợi ca

Công ơn trời biển đảng ta

Ba Tàu đại Hán mặn mà thuỷ chung

Đại đồng cách mạng thơm lừng

Nga Sô cả đỏ đại cường nở hoa

Nguyện theo di chiếu cáo Hồ

Một năm mấy thước vải sô che nồn

Đồng thanh con cháu sắt son

Tự do độc lập nước non não nùng

Lu Hà phản động bất lương

Sao không cam chiụ còng lưng chui luồn?

Lan Viên Xuân Diệu buồn nôn

Dép râu mũ cối Trường Sơn tro tàn…

Phản hồi nhăng nhít diễn đàn

Lòng Cam thổn thức chưá chan già Hồ!

 

6.8.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Bốn Muà Hoang Vu

chuyển thể thơ Trinh Ngôn Ngữ: Nhổ Cỏ Đi Em

 

Các em con gái con trai

Tuổi thơ lam lũ chảy dài nắng vương

Ngây thơ tư lự bi thương

Nhổ sao hết cỏ cánh đồng sầu tang

Mong manh áo rách quanh làng

Chân trần em bước dở dang tâm hồn

Cha già tê tái nguồn cơn

Nhà tù cải tạo héo hon mới về

Trải qua khắp nẻo sơn khê

Muỗi rừng bọ chó não nề mưa rơi!

Mẹ thì tần tảo chơi vơi

Đồng khô ruộng nẻ mồ hôi ướt đầm

Thương đau nhát cuốc tím bầm

Bao nhiêu uất ức âm thầm em ơi!

Sợ chi cỏ sắc tả tơi

Cụm mì bông luá bồ vơi sao đầy

Sắn khoai rơm củi đè vai

Bàn chân em nhỏ canh dài lầm than

Ngày mai cỏ ngập uá tàn

Biết bao khổ cực tuổi xuân héo mòn

Học hành dang dở môi son

Con chim nó hót nỗi hờn tháng năm

Đầu xanh dầu dãi âm thầm

Buồn như mắt mẹ sớm hôm tảo tần

Nhổ đi cỏ dại dưới chân

Xót xa lòng chị bần thần lòng anh

Cái nghèo giá buốt năm canh

Nưả đêm thức giấc trời xanh tỏ tường

Vấn vương thương trái tim hồng

Măng non cằn cỗi đoạn trường thê lương

Tương lai hờ hững xuôi dòng

Một bầy quạ đói thiên đàng tìm đâu?

Nhổ đi từng đám cỏ sầu

Cánh đồng thê thảm hoang vu tiêu điều

Sương gieo cỏ dại thêm nhiều

Nhổ đi nhổ lại trôi vèo tuổi xuân

Con cừu lạc bước băn khoăn

Sợ bầy sói dữ xé tan mộng vàng

Giang sơn gấm vóc lỡ làng

Vành tang nấm mộ phũ phàng em ơi!

Con chim rã cánh chơi vơi

Hoàng hôn vụt tắt ngậm ngùi mẹ cha…!

 

14.3.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Đâu Có Sá Chi

 

Phong trần đâu có sá chi

Chính danh quân tử gặp thời nhiễu nhương

Cây ngay mọc ở ven đường

Người qua kẻ lại lạnh lòng bẻ cong

Anh hùng tứ hải muôn phương

Tri âm cũng lắm tình thương sông hồ

Nổi trôi trong cõi xô bồ

Tâm hồn thi sĩ mịt mù trăng sao

Thanh mai trúc mã  xôn xao

Vườn xuân hải ngoại biết bao tình người

Yêu ma quỷ đỏ xu thời

Tiểu nhân nịnh bợ mọt đòi dối gian

Nưả già thế kỷ lầm than

Hỏi ai gieo rắc muôn vàn hôi tanh

Giang sơn giấc mộng chưa thành

Đấu tranh giai cấp tranh dành miếng ăn

Bầy đàn đủ loại chó săn

Linh hồn đã mất lương nhân đã tàn

Chí Minh rắc đám tro tàn

Bồi bàn rưả bát  lăng loàn bất nhân

Điên cuồng chém giết dã man

Cháu con tăm tối giang san tiêu điều

Phải đâu một sớm một chiều

Thần kinh não trạng cú diều thị phi

Darwin Pawlow đi rồi?

Phải chăng từ đám đười ươi lạc loài?

Van xin Đức Chuá trên trời

Việt Nam thoát khỏi cuộc đời khổ đau

Nỗi niềm lữ khách xa nhà

Xót xa sợi bạc phôi pha vương sầu!

 

19.3.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Sài Gòn Ngày Nay

chuyển thể từ thơ Trịnh Ngôn Ngữ

 

Mỗi lần về thăm Sài Gòn

Nỗi đau tê tái héo hon trong lòng

Còn đâu hòn ngọc viễn đông

Bảy lăm năm ấy đoạn trường máu tươi

Bao nhiêu năm đã qua rồi

Tháng tư phượng đỏ rã rời tuổi xuân

Lần theo lối cỏ uá tàn

Trường xưa bạn cũ mất còn ai hay

Dép dâu mũ cối xăm soi

Hờn căm ngùn ngụt xa xôi lạnh lùng

Cụ già chống gậy thê lương

Thương binh tàn phế não nùng bi thương

Các em gái nhỏ bên đường

Ngây thơ tội lỗi lạc vòng tà dâm

Bán thân mãi khách nuôi mồm

Mạ cha rên rỉ tình thâm gia đình

Phố phường chợ cũ cây xanh

Hàng rong quán cóc cười xinh xin mời

Bế con bụng ỏng loi nhoi

Xanh xao vàng vọt bờ vai hao gầy

Nhạt nhoà lã chã mưa rơi

Bao nhiêu oan khổ kêu trời còn xa

Tự do dân chủ mù loà

Mị dân bánh vẽ mút muà đói ăn

Nhà tù cải tạo lầm than

Quê hương góc phố Sài Gòn là đây

Về thăm lòng dạ rối bời

Hững hờ xa lạ ngậm ngùi lại đi…!

 

14.3.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: