Ta phong Tan >>> BỨC TÂM THƯ GỞI BẠN BÈ

Ta phong Tan >>> BỨC TÂM THƯ GỞI BẠN BÈ

Tạ Phong Tần – Điếu Cày & Tiến Trung

(Ảnh: Từ trái qua phải)

Bà Dương Thị Tân (vợ Blogger Ðiếu Cày), BS Nguyễn Ðan Quế
Anh Nguyễn Ngọc Quang (khối 8406), cô Lữ Thị Thu Trang (Dân Oan)
LS Tạ Phong Tần (Nhà báo Tự Do)
và Kỹ sư Phương Nam Ðỗ Nam Hải (đại diện Khối 8406 và Liên Minh Dân Chủ Việt Nam).

TUỔI TRẺ VIỆT NAM TRƯỚC BẠO LỰC CỘNG SẢN:
TẠ PHONG TẦN

Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do
Theo blog Sự Thật và Công Lý

BẮT NGƯỜI TRÁI PHÁP LUẬT CÒN LẬT LỌNG VU CÁO
BUỔI LÀM VIỆC THỨ HAI VỚI CƠ QUAN CÔNG AN CỘNG SẢN TP SÀI GÒN

Hai hôm liên tục (02/3 và 03/3/2011), buổi trưa nào cũng có người đến đấm cửa nhà tôi đang ở ầm ầm. Hàng xóm của tôi cho tôi hay rằng đó là một nhóm hơn chục người có đủ sắc phục, xanh, vàng, xám (dân phòng), 5-6 thanh niên mặc thường phục (là những kẻ thường xuyên xuất hiện xưng là CA TPHCM mỗi lần bọn chúng bắt cóc tôi), kèm theo 1 cái xe 4 bánh màu đen (xe 113) đậu gần đó. Riêng ngày 02/3/2011, kẻ đấm cửa là một người cao lớn mặc sắc phục rằn ri.

Khoảng 8 giờ sáng ngày 04/3/2011, tôi đang đi ngoài đường Trần Quốc Toản thì nghe có người gọi sau lưng, quay lại thấy người gọi là thiếu tá Nguyễn Văn Riết (CSKV CAP8 Q3) [Cảnh Sát Khu Vực Công An Phường 8, Quận 3]. Tôi hỏi: “Hôm trước anh nói đưa giấy mời tôi lên phường làm việc, tôi lên thì anh bỏ chạy, giờ muốn gì mà kêu réo nữa?”. Ông Riết nói: “Trên quận kêu tôi đưa giấy mời thì tôi đưa chớ tôi không muốn gì hết. Chị nhận giấy ký nhận dùm tôi”. Tôi cầm giấy xem thì thấy giấy mời của Phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra CAQ3 [Công An Quận 3] là ông Thượng tá Nguyễn Văn Chiến ký, mời tôi lúc 8 giờ ngày 4/3/2011 (tức là tôi phải đi ngay lúc đó). Lý do mời “Để hỏi nội dung CAP8/Q3 mời bà tới CAP8/Q3 làm việc và nội dung sự việc xô sát giữa bà với CAP8/Q3” (ghi lại nguyên văn, kể cả lỗi chính tả). Tôi nói: “Đưa thì tôi nhận, không ký kiếc gì hết. Thông báo cho anh biết là tôi không rảnh để đi hầu các anh những chuyện vớ vẩn như thế này nhé”. Ông Riết đưa giấy cho tôi và nói: “Chị muốn đi lúc nào thì tùy ý chị”.

Nguyên ngày 25/2/2011 và ngày 27/2/2011, bọn an ninh PA35 CA TPHCM mặc thường phục đã dùng vũ lực bắt tôi trái pháp luật, lôi tôi đến trụ sở CAP8 Q3 nhốt tôi trong phòng trên lầu từ sáng sớm đến chiều tối, kể cả ngày chủ nhật chúng cũng cản trở không cho tôi đi lễ nhà thờ, tôi đã có bài tường thuật sự việc tựa đề “Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục chà đạp quyền con người, quyền tự do tôn giáo”. Bây giờ, theo giấy mời này thì an ninh PA35 mặc thường phục được ông Thượng tá Nguyễn Văn Chiến phù phép thành CAP8/Q3, hành vi lạm dụng quyền lực nhà nước bắt người trái pháp luật của bọn an ninh PA35 biến thành CAP8/Q3, cả một lũ súc sinh đầu trâu mặt ngựa an ninh PA35 bọn chúng “ào ào như sôi” xông vào bắt tôi ầm ĩ cả khu phố lại biến thành “xô sát” với CAP8/Q3, còn thủ phạm là an ninh PA35 thì biến đi đàng nào mất dạng.

Thật là đê tiện và bỉ ổi, với tôi thì chúng giở thủ đoạn “ném đá giấu tay”, với cán bộ CAP8 Q3 thì chúng dùng chiêu “gắp lửa bỏ tay người”. Bọn chúng bắt cóc tôi ném vào xe, hành động như một lũ côn đồ, xã hội đen có giấy phép thì chúng “đổi trắng thay đen” thành: Tôi – một phụ nữ đơn thân độc mã tay không tấc sắt đã đánh nhau lung tung (sô xát) với cán bộ CAP8 Q3. Trong khi từ đầu đến cuối hành vi dùng vũ lực khủng bố man rợ đối với tôi đều do bọn an ninh PA35 thực hiện, thời gian chúng nhốt tôi bên trong trụ sở CAP8 Q3 cũng đều do chúng dùng vũ lực khống chế tôi. Thiếu tá Nguyễn Văn Riết gặp tôi thì bỏ chạy, Đại úy Bùi Duy Hải gặp tôi đứng nhìn từ xa nhe răng cười kiểu cầu tài, Thiếu úy Nguyễn Trường Thành thì chỉ nói được một câu: “Nghe tên chị đã lâu bữa nay mới biết mặt. Em có biết gì đâu, chị đừng nhè ngay em mà nói. Tội nghiệp em”. Không một cán bộ CAP8 Q3 nào dám léo hánh lại gần tôi, trừ Nguyễn Trường Thành thì không ai nói câu gì.

Tôi, Tạ Phong Tần, với tư cách cựu CSKV, cựu CSĐT [Cảnh Sát Đô Thành], cựu đồng nghiệp của các anh CAP8 Q3 và các anh CSĐT CAQ3, tôi kêu gọi các anh hãy nhìn vào trường hợp của tôi để thấy bản chất hèn hạ đê tiện của những kẻ ra lệnh cho các anh hành xử trái pháp luật với tôi. Các anh là những người có họ tên, có cấp bậc rõ ràng, có nhà cửa, có vợ con vì các anh đang sống gần dân, sống với nhân dân. Bọn chúng làm sai rồi đổ vạ cho các anh “giơ đầu chịu báng”, các anh là những người phải chịu trách nhiệm với nhân dân, còn bọn đê tiện ra lệnh cho các anh chúng rút vào xó tối trốn tránh trách nhiệm ngay lập tức. Các anh đừng nên vì vài triệu đồng lương mà nghe lệnh bọn bất lương hèn hạ chỉ biết khủng bố dân lành. Quay đầu là bờ, ngày hôm nay quay đầu vẫn còn chưa muộn.

Kể từ hôm nay (04/3/2011) tôi long trọng tuyên bố:

1 – Trong bất cứ trường hợp nào tôi bị bắt, đều là do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vu cáo và bịa đặt để bịt miệng tôi – kẻ đã công khai dám tố cáo tội ác man rợ của nhà nước Việt Nam và bộ máy tay sai;

2 – Nếu tôi bị tai nạn hay chết vì bất cứ lý do gì, thủ phạm đều do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thực hiện trực tiếp hay gián tiếp;

3 – Trong trường hợp tôi chết, xin quý thân bằng quyến thuộc đừng nghe lời phỉnh phờ của bất cứ ai mà hỏa táng xác. Tử thi phải được khám nghiệm và kết luận bởi một tổ chức khoa học nước ngoài để đảm bảo tính khách quan;

4 – Đừng bao giờ đem xác tôi về quê, hãy đem đến nơi cần đến để kêu đòi công lý;

5 – Cái kệ sách của tôi đang dùng là của Luật sư Nguyễn Quốc Đạt, xin mang trả cho Đạt dùm. Số sách trong đó gồm: 7 quyển từ điển tiếng Hoa và các sách tiếng Hoa; 7 quyển Kinh thánh và các sách về tôn giáo; một số sách văn học cổ điển Trung Quốc, sách học làm người, sách luật, sách và vở ghi ghép chương trình Cao cấp lý luận chính trị Mác-Lê, sách linh tinh khác… tôi tặng lại cho Tu viện DCCT VN sẽ hữu ích hơn;

6 – Quần áo của tôi, trừ mấy bộ áo dài, xin gởi về cho em gái tôi, còn lại tôi tặng cho người nghèo, ai sử dụng được thì sử dụng. Tôi còn có được mấy bộ áo dài, các em tôi, nhờ ơn nhà nước XHCN nên đều thất học, dốt nát vì nghèo đói. Tôi không còn tài sản gì khác, tất cả đều bị cái nhà nước ăn cướp này chúng nó ăn cướp hết rồi;

7 – Tôi thà chết để bảo vệ quyền con người của tôi, chớ tôi không bao giờ cúi đầu khuất phục một cái nhà nước bất lương “hèn với giặc, ác với dân”. Hy vọng người dân Việt Nam được đứng thẳng làm Người.


Sài Gòn, ngày 04/3/2011
Tạ Phong Tần
Nguồn: Blog Sự Thật và Công Lý.

Hai hôm liên tục (02/3 và 03/3/2011), buổi trưa nào cũng có người đến đấm cửa nhà tôi đang ở ầm ầm. Hàng xóm của tôi cho tôi hay rằng đó là một nhóm hơn chục người có đủ sắc phục, xanh, vàng, xám (dân phòng), 5-6 thanh niên mặc thường phục (là những kẻ thường xuyên xuất hiện xưng là CA TPHCM mỗi lần bọn chúng bắt cóc tôi), kèm theo 1 cái xe 4 bánh màu đen (xe 113) đậu gần đó. Riêng ngày 02/3/2011, kẻ đấm cửa là một người cao lớn mặc sắc phục rằn ri.

Khoảng 8 giờ sáng ngày 04/3/2011, tôi đang đi ngoài đường Trần Quốc Toản thì nghe có người gọi sau lưng, quay lại thấy người gọi là thiếu tá Nguyễn Văn Riết (CSKV CAP8 Q3) [Cảnh Sát Khu Vực Công An Phường 8, Quận 3]. Tôi hỏi: “Hôm trước anh nói đưa giấy mời tôi lên phường làm việc, tôi lên thì anh bỏ chạy, giờ muốn gì mà kêu réo nữa?”. Ông Riết nói: “Trên quận kêu tôi đưa giấy mời thì tôi đưa chớ tôi không muốn gì hết. Chị nhận giấy ký nhận dùm tôi”. Tôi cầm giấy xem thì thấy giấy mời của Phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra CAQ3 [Công An Quận 3] là ông Thượng tá Nguyễn Văn Chiến ký, mời tôi lúc 8 giờ ngày 4/3/2011 (tức là tôi phải đi ngay lúc đó). Lý do mời “Để hỏi nội dung CAP8/Q3 mời bà tới CAP8/Q3 làm việc và nội dung sự việc xô sát giữa bà với CAP8/Q3” (ghi lại nguyên văn, kể cả lỗi chính tả). Tôi nói: “Đưa thì tôi nhận, không ký kiếc gì hết. Thông báo cho anh biết là tôi không rảnh để đi hầu các anh những chuyện vớ vẩn như thế này nhé”. Ông Riết đưa giấy cho tôi và nói: “Chị muốn đi lúc nào thì tùy ý chị”.

Nguyên ngày 25/2/2011 và ngày 27/2/2011, bọn an ninh PA35 CA TPHCM mặc thường phục đã dùng vũ lực bắt tôi trái pháp luật, lôi tôi đến trụ sở CAP8 Q3 nhốt tôi trong phòng trên lầu từ sáng sớm đến chiều tối, kể cả ngày chủ nhật chúng cũng cản trở không cho tôi đi lễ nhà thờ, tôi đã có bài tường thuật sự việc tựa đề “Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục chà đạp quyền con người, quyền tự do tôn giáo”. Bây giờ, theo giấy mời này thì an ninh PA35 mặc thường phục được ông Thượng tá Nguyễn Văn Chiến phù phép thành CAP8/Q3, hành vi lạm dụng quyền lực nhà nước bắt người trái pháp luật của bọn an ninh PA35 biến thành CAP8/Q3, cả một lũ súc sinh đầu trâu mặt ngựa an ninh PA35 bọn chúng “ào ào như sôi” xông vào bắt tôi ầm ĩ cả khu phố lại biến thành “xô sát” với CAP8/Q3, còn thủ phạm là an ninh PA35 thì biến đi đàng nào mất dạng.

Thật là đê tiện và bỉ ổi, với tôi thì chúng giở thủ đoạn “ném đá giấu tay”, với cán bộ CAP8 Q3 thì chúng dùng chiêu “gắp lửa bỏ tay người”. Bọn chúng bắt cóc tôi ném vào xe, hành động như một lũ côn đồ, xã hội đen có giấy phép thì chúng “đổi trắng thay đen” thành: Tôi – một phụ nữ đơn thân độc mã tay không tấc sắt đã đánh nhau lung tung (sô xát) với cán bộ CAP8 Q3. Trong khi từ đầu đến cuối hành vi dùng vũ lực khủng bố man rợ đối với tôi đều do bọn an ninh PA35 thực hiện, thời gian chúng nhốt tôi bên trong trụ sở CAP8 Q3 cũng đều do chúng dùng vũ lực khống chế tôi. Thiếu tá Nguyễn Văn Riết gặp tôi thì bỏ chạy, Đại úy Bùi Duy Hải gặp tôi đứng nhìn từ xa nhe răng cười kiểu cầu tài, Thiếu úy Nguyễn Trường Thành thì chỉ nói được một câu: “Nghe tên chị đã lâu bữa nay mới biết mặt. Em có biết gì đâu, chị đừng nhè ngay em mà nói. Tội nghiệp em”. Không một cán bộ CAP8 Q3 nào dám léo hánh lại gần tôi, trừ Nguyễn Trường Thành thì không ai nói câu gì.

Tôi, Tạ Phong Tần, với tư cách cựu CSKV, cựu CSĐT [Cảnh Sát Đô Thành], cựu đồng nghiệp của các anh CAP8 Q3 và các anh CSĐT CAQ3, tôi kêu gọi các anh hãy nhìn vào trường hợp của tôi để thấy bản chất hèn hạ đê tiện của những kẻ ra lệnh cho các anh hành xử trái pháp luật với tôi. Các anh là những người có họ tên, có cấp bậc rõ ràng, có nhà cửa, có vợ con vì các anh đang sống gần dân, sống với nhân dân. Bọn chúng làm sai rồi đổ vạ cho các anh “giơ đầu chịu báng”, các anh là những người phải chịu trách nhiệm với nhân dân, còn bọn đê tiện ra lệnh cho các anh chúng rút vào xó tối trốn tránh trách nhiệm ngay lập tức. Các anh đừng nên vì vài triệu đồng lương mà nghe lệnh bọn bất lương hèn hạ chỉ biết khủng bố dân lành. Quay đầu là bờ, ngày hôm nay quay đầu vẫn còn chưa muộn.

Kể từ hôm nay (04/3/2011) tôi long trọng tuyên bố:

1 – Trong bất cứ trường hợp nào tôi bị bắt, đều là do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vu cáo và bịa đặt để bịt miệng tôi – kẻ đã công khai dám tố cáo tội ác man rợ của nhà nước Việt Nam và bộ máy tay sai;

2 – Nếu tôi bị tai nạn hay chết vì bất cứ lý do gì, thủ phạm đều do nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thực hiện trực tiếp hay gián tiếp;

3 – Trong trường hợp tôi chết, xin quý thân bằng quyến thuộc đừng nghe lời phỉnh phờ của bất cứ ai mà hỏa táng xác. Tử thi phải được khám nghiệm và kết luận bởi một tổ chức khoa học nước ngoài để đảm bảo tính khách quan;

4 – Đừng bao giờ đem xác tôi về quê, hãy đem đến nơi cần đến để kêu đòi công lý;

5 – Cái kệ sách của tôi đang dùng là của Luật sư Nguyễn Quốc Đạt, xin mang trả cho Đạt dùm. Số sách trong đó gồm: 7 quyển từ điển tiếng Hoa và các sách tiếng Hoa; 7 quyển Kinh thánh và các sách về tôn giáo; một số sách văn học cổ điển Trung Quốc, sách học làm người, sách luật, sách và vở ghi ghép chương trình Cao cấp lý luận chính trị Mác-Lê, sách linh tinh khác… tôi tặng lại cho Tu viện DCCT VN sẽ hữu ích hơn;

6 – Quần áo của tôi, trừ mấy bộ áo dài, xin gởi về cho em gái tôi, còn lại tôi tặng cho người nghèo, ai sử dụng được thì sử dụng. Tôi còn có được mấy bộ áo dài, các em tôi, nhờ ơn nhà nước XHCN nên đều thất học, dốt nát vì nghèo đói. Tôi không còn tài sản gì khác, tất cả đều bị cái nhà nước ăn cướp này chúng nó ăn cướp hết rồi;

7 – Tôi thà chết để bảo vệ quyền con người của tôi, chớ tôi không bao giờ cúi đầu khuất phục một cái nhà nước bất lương “hèn với giặc, ác với dân”. Hy vọng người dân Việt Nam được đứng thẳng làm Người.

Sài Gòn, ngày 04/3/2011
Tạ Phong Tần
Nguồn: Blog Sự Thật và Công Lý, ngày 04/03/2011

On Wed, 6/8/11, Xet Vo <xetvanvo@gmail.com> wrote:

Ngày biểu tình 5/6 và chuyện của Tạ Phong Tần
LTS: Như đã đưa tin, vào ngày biểu tình chống Trung Quốc, từ Bắc tới Nam hàng loạt những người bất đồng chính kiến có tên tuổi, các blogger hay nhà báo tự do ‘lề trái’ đều bị phong tỏa, cách ly để họ không thể có mặt trong đoàn biểu tình.
Hôm qua chúng tôi đã phỏng vấn và đưa tin về trường hợp của Người Buôn Gió và Bùi Chát. Dưới đây là câu chuyện của chị Tạ Phong Tần do chị tự tường thuật.
——————————————-
Tạ Phong Tần sau khi “chiến đấu” với công an
Như thường lệ, 7 giờ 30 phút sáng chúa nhật (5/6/2011) tôi mặc bộ áo dài màu hồng phấn đi lễ nhà thờ. Vừa mở cửa ra khỏi nhà thì thấy trước cửa đã có sẵn 4 người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ dân phố, trong đó có 2 người là Đỗ Minh Thành và Hùng mập (thuộc CAP8 Q3) là những kẻ đã từng tiếp tay cho đám Công an (an ninh thành phố HCM) nhiều lần hành hung, bắt giữ tôi trái pháp luật. Tên Đỗ Minh Thành nói: “Chị không được ra khỏi nhà. Cấp trên ra lệnh cho chúng tôi cấm chị ra khỏi nhà”. Tôi hỏi: “Cấp trên là ai? Lệnh đâu? Tôi đi lễ nhà thờ là quyền của tôi, không ai có quyền cấm hết”. Tôi xô hắn qua một bên để đi ra thì cả 4 tên xúm lại đứa túm tay, đứa giật cái ổ khóa và chùm chìa khóa cửa nhà tôi đang cầm trên tay, đứa xô đẩy tôi trở vô trong nhà rồi chúng kéo cửa sắt cuốn sập xuống nhốt tôi bên trong. Tôi cố sức đẩy cửa sắt lên, tôi thò chân ra ngoài cửa làm chúng không thể nào khóa cửa bên ngoài nên bọn chúng bèn gọi một chiếc xe 4 bánh (113) đến, xe do 2 người mặc sắc phục Công an phường.
Chúng kéo cửa lên, 4 tên dân phòng và 2 tên mặc đồ Công an phường, 1 tên cỡ 50 tuổi mắt thâm mặt tròn như đít thớt mặc thường phục chỉ huy số dân phòng lẫn Công an phường (không biết tên nhưng biết mặt nó là nhóm an ninh PA35 nhiều lần cùng đồng bọn xông vào nhà tôi cướp tài sản) xông vào túm tay túm chân tôi. Một tên trẻ (cũng cùng bọn với nhóm PA35 thường xông vào cướp tài sản tôi) chuyên cầm camera chĩa vào ghi hình tôi. Tôi chống cự lại đồng thời la lớn tiếng cho hàng xóm và người qua đường nghe: Tôi đi lễ nhà thờ mà cái bọn công an này chúng ngăn cản tôi. Nhà nước cộng sản hèn hạ bất nhân này nó không có quân lính chống Trung Quốc bảo vệ ngư dân nhưng nó thừa lính để hành hung dân, cản trở quyền tự do tôn giáo của dân. Nhiều người dân đi đường dừng xe lại xem thì bọn chúng chạy ra đuổi họ đi. Cuối cùng, nhờ số đông chúng cũng quẳng được tôi lên phía sau xe. Một thằng dân phòng thấy tôi đang cầm điện thoại liền la lên: “Anh Nhân, bả gọi điện thọai kìa”. Tên Công an ngồi ghế trước liền nói: “Lấy đưa cho tao”. Hai tên dân phòng liền bẻ tay tôi giật lấy điện thoại. Tôi la lên: “Thằng Nhân, mày cướp điện thọai của tao mày nhớ nghe. Mày còn thiếu tao một món nợ. Lần trước mày xông vô nhà tao lôi tao lên phường, mày bảo đảm với tao tài sản của tao có chính quyền địa phương, tổ dân phố giữ, tao về mất máy tính, mất đủ thứ không thằng nào chịu trách nhiệm. Mày là thằng ăn cướp, thằng nói láo trơ tráo, mày đền máy tính cho tao”. Tên Nhân ngồi làm thinh.
Xe chạy về CAP8 Q3, cũng tên mặc thuờng phục này ra lệnh cho CAP và dân phòng lôi tôi lên lầu 2: “Tụi bây lôi nó vô trong, đừng cho ra ngoài”. Bọn chúng liền xúm lại lôi tôi vô trong. Tôi gào lên: “Tao phạm tội gì mà chúng mày bắt tao đến đây? Tao đi lễ nhà thờ mắc mớ mồ tổ cha chúng mày sao chúng mày ngăn cản. Tao không vào. Tao đâu phải tù mà chúng mày nhốt tao. Thằng ăn cướp già, mày ngon ra chống Trung Quốc kìa, mày hung hăng với tao hay ho gì, nhục nhã cả họ nhà mày”. Thằng an ninh già này vội vàng cầm cái camera chạy mất. Bọn chúng để cho 2 CAP chừng hơn 20 tuổi, 1 thằng an ninh (cầm camera) và 6 tên dân phòng canh giữ tôi.
Chúng xô tôi vào phòng và đóng cửa lại, tôi giật cánh cửa ra đập rầm rầm, tôi đi ra hành lang. Thằng an ninh (mặt đít thớt) lại xuất hiện đứng phía dưới nói xỏ lên: “Quay phim, quay phim nó chống người thi hành công vụ”. Tôi quát lên: “Quay ông nội cha mày, thằng chó đẻ mặt dày. Mày quay đi, tao cho chúng mày quay xả láng, chúng mày từ trước tới giờ quay phim, chụp hình tao chất đầy bàn thờ tổ tiên chúng mày có ngày mối mọt ăn đổ sập xuống đè chúng mày chết mẹ hết. Mày quay thì làm gì được tao”. Hắn bỏ đi. Tôi xỉ vô mặt thằng an ninh cầm camera: “Mày quay đi, chĩa thẳng vào tao nè, đem về cho mấy thằng lãnh đạo hèn hạ súc sinh của chúng mày xem. Cái nhà nước cộng sản này là một bọn hèn hạ, lưu manh, buôn dân bán nước. Giặc đánh đến  đít không lo, lo bâu vô tao như ruồi bâu đít trâu. Mày về nói lại với thằng mặt đít thớt chỉ huy mày hồi nãy, nói tao nói nó dốt quá thì về đi học lại. Chúng mày có dám công khai phim này ra không? Chúng mày có dám đưa ra Tòa cho phóng viên các nước xem không? Bằng chứng chúng mày đang chà đạp nhân quyền, bắt người trái pháp luật đó. Khi nào tao vi phạm 1 trong các điều được quy định trong bộ luật hình sự bị bắt quả tang, hoặc chúng mày có lệnh bắt, lập biên bản bắt đúng thủ tục mà tao chống lại thì tao vi phạm. Còn bây giờ chúng mày đang vi phạm pháp luật với tao, thằng chó đó nó dọa ai chớ đừng hòng dọa tao. Chúng mày ỷ đông tao không đủ sức, nếu không tao đánh chết mẹ thằng mặt đít thớt đó luôn coi nó làm gì được tao”.
Hai thằng CA phường mặc sắc phục nhưng không đeo bảng tên. Tôi bèn chỉ vào mặt hai thằng này quát: “Hai thằng mày, tại sao mặc sắc phục mà không đeo bảng tên? Biết như vậy là vi phạm điều lệnh không? Chúng mày cũng biết xấu hổ hay sao? Chúng mày cũng biết là đang làm chuyện vi phạm pháp luật, làm chuyện hèn hạ, lưu manh với tao nên sợ tao biết tên chúng mày sao? Thằng này (thằng mập đeo lon Thiếu úy) mày là Nguyễn Trường Thành, mặt mày tao quen quá khỏi cần giấu tên. Bọn chúng áp nhau lại xô tôi trở vô phòng, vừa xô vừa nói: “Đi vô trong ngồi”. Tôi quát lại: “Tao không vô, tao không phải là tù. Nếu tao là tù thì có giám thị quản lý tao, đâu đến lượt cái thứ tụi mày”.
Lúc này khỏang 8 giờ 30, tôi nghe một thằng dân phòng nói điện thọai: “Kéo cửa xuống đi”. Tôi biết là chúng đang nói cửa nhà tôi, vì lúc chúng giật ổ khóa, chìa khóa cửa và bắt tôi đi cửa nhà vẫn còn mở toang tóac. Tôi bèn chạy ra hành lang gào lên: “Chúng mày là đồ công an ăn cướp chớ công an nhân dân cái gì. Chúng mày giật chìa khóa nhà tao, từ sáng đến giờ chúng mày vô nhà tao lục sóat, cướp phá tanh banh hết rồi phải không? Món gì có giá trị thì chúng mày cướp, chổi cùn rế rách không có giá trị chúng máy lấy bán ve chai, trong nhà tao mà có thêm bớt món gì là do bọn công an chó chúng mày gây ra hết”.
Tôi nhìn qua, thấy tên Đại úy Ngô Thành Nhân đi lên lầu lấy đồ, hắn vừa quay ra tôi liền túm ngực áo hắn la lên: “Ông Nhân, lần trước ông cam kết với tôi là ông giữ tôi ở phường tài sản của tôi có chính quyền địa phương, tổ dân phố bảio quản, tôi về thấy mất máy tính, mất đủ thứ, nhà cửa lục sóat tang hoang. Bây giờ ông đền máy tính cho tôi, đền tài sản cho tôi. Tên Nhân ấp úng: “Còn nguyên đó, không ai lấy tài sản gì của chị đâu”. Tôi vẫn túm ngực áo hắn mà gào lên: “mày nói láo, mày là thằng nào láo, máy tính của tao bị chúng mày cướp mất, không thằng nào chịu trách nhiệm mà mày nói là không mất hả?”. Hắn vội giật áo ra bỏ chạy xuống tầng trệt đi mất.
Tôi đứng chống nạnh ngòai lành lang gào lớn lên: “Cái nhà nước cộng sản Việt nam này là cái nhà nước lư manh, côn đồ. Nhà nước lưu manh côn đồ nó lấy tiền xương máu mồ hôi nước mắt của dân nuôi một lũ công an côn đồ. Một bầy mười mấy thằng tụi bây dùng sức mạnh bắt 1 mình tao thì hay ho gì, tụi bây ngon ra bắt vài thằng Trung Quốc đem về đây chỉ vào mặt nó mà nói rằng “Mày về nói cấm thằng Hồ Cẩm Đào bành trước qua VN nghe chưa”. Làm thử như vậy tao mới phục chúng mày là anh hùng. Giỏi ra oai với tao, còn với TQ thì quỳ mọp xuống lạy nó. Nửa tháng nay, tàu TQ qua vây hết vùng biển Quảng Nam, Quảng Ngãi, Phú Yên rồi. Cá nó bắt hết rồi. Mỗi ngày 150 đến 200 chiếc tàu TQ có hải quân TQ yểm trợ qua biển VN vơ vét, con số này không phải do Hải quân VN đếm, mà là ngư dân VN đếm, hải quân VN trốn trong bờ hết rồi. Làm sao mà ra được, thằng cấp trên nó không cho ra lấy gì ra? Chúng mày nhìn qua Nam Hàn mà coi, Bắc Hàn lú qua thì Tổng thống Nam Hàn ra lệnh: “bắn trước, báo cáo sau”. Vậy là tụi Bắc Hàn hết dám hó hé. Còn Bộ trưởng Quốc phòng Nam Hàn “phản ứng chậm chạp” thì phải từ chức, nhường chổ cho người khác làm. Phó Thủ tướng Campuchia thì sang Hà Lan kiện Thái Lan ra Tòa án quốc tế, đề nghị Tòa án quốc tế buộc Thái Lan không được dùng vũ lực lấn chiếm ngôi đền Campuchia. Ngang cơ chơi theo kiểu ngang cơ, yếu hơn thì dùng luật pháp quốc tế bảo vệ chủ quyền. Còn nhà nhà nước này thì sao? Nửa tháng nay, tao trông chờ hòai coi có thằng Thủ tướng, thằng Chủ tịch nước, thằng Bộ trưởng Quốc phòng nào lên tiếng mạnh mẽ bảo vệ chủ quyền biển Đông mà không thấy thằng nào hết. Tòan thấy xua ngư dân, nhà khoa học, cán bộ hưu, vận dộng viên… tức là những người không có chút quyền lực giì hết ra “kiên quyết bám biển”, “khẳng định chủ quyền”. Cứ xúi ngư dân cứ ra biển,tàu TQbằng sắt to đùng mà còn có súng, còn tàu ngư dânVN nhỏ như bụm tay mà bằng câymà không có súng. Ra đó nó bắn đùng một cái Là lủng tàu, chạy trối chết còn không kịp nữa, ngư dân làm sao bảo vệ chủ quyền, rõ ràng là xua dê ra trước miệng sói. Cái nhà nước cộng sản này nhờ có TQ xâm lăng mới lòi ra bộ mặt hèn hạ, bưng bô cho giặc. Tưởng đâu chúng nó bận công lên chuyện xuống gì không ra mặt được, hóa ra là chúng bận ra lệnh cho chúng mày bâu theo tao như ruồi bâu đít trâu. Tao đâu có giành trâu cướp ruộng, giựt vợ giựt chồng của ai mà chúng mày bâu theo tao. Chúng mày lo mất nước đến kìa, những thằng chúng mày vài hôm nữa ra miền Trung muốn thò chân xuống biển rửa cũng phải làm đơn xin phép TQ, mà làm đơn bằng tiếng Tàu, viết tiếng Việt chúng nó đếch đọc. Lúc đó chúng mày đừng năn nỉ tao viết đơn dùm nghen.
Quốc gia lâm nguy, lòng dân bất ổn, chúng nó không lo bảo vệ đất nướ mà lo làm chuyện bợ đít Tàu. Thằng Hòang Trung Hải mới ký một cái văn bản thúc xây dựng cho nhanh cung hữu nghị Việt Trung. TQ nó cướp phá, bắn giết, lấn chiếm đùng đùng như vậy mà còn lo “hữu nghị” bà nội nó. Chúng mày ra Hà Nội mà coi, nhà dân mỗi nhà bề ngang có mét rưỡi, ở như trong ổ chuột. Đất Hà Nội tấc đất vàng, chúng nó giành khu đất trung tâm bự chà bá xây cung rồi chúng nó rước mấy thằng TQ sang vui chơi ở đó. Cái đám tay sai như những thằng chúng mày không một thằng nào được đặt chân vô đó. Tao mà nói sai cho chúng mày chặt tao xuống làm ghế ngồi nè.
Tôi chỉ thằng Nguyễn Trường Thành: “Mày có đọc Đại Việt sử ký tòan thư không? Chưa đọc thì về kiếm mà đọc. Nước VN từ thời nhà Lý mới mở mang ra đến vùng Tháp Chàm, Phan Rang Phan Rí. Thời chúa Nguyễn Hòang  mới mở thêm xuống phía Nam. Đất Sài Gòn này mới 300 năm lịch sử thôi mày. Nói 4 ngàn năm là nói khu vực phiá Bắc chớ không phải cả nước bây giờ đâu. Các triều đại vua chúa phong kiến đất Việt chỉ thêm chớ không bớt, không mất một tấc đất. Bây giờ cái nhà nước cộng sản này này nó bán lẻ từ từ, ải Nam quan giờ bên tàu rồi, thác Bản Giốc bên Tàu rồi. Tây Nguyên co 1”khu tự trị” người Tàu rồi. Giờ biển miền Trung VN sắp thành của Tàu rồi. Hạng chúng mày làm gì có quyền đặt chân vô “khu tự trị” Tàu.
Thằng Thành nó nói: “Bà đi vô phòng ngồi dùm tui. Tui mệt lắm rồi. Bà cứ ở ngoài này la chỉ huy rầy tui”. Tôi nói: “lúc nào tao mệt tao tự động biết kiếm chổ ngồi. Còn tao muốn ngủ tao sẽ leo lên cái bàn đó tao ngủ, đuổi mày ra ngòai. Bây giờ tao chưa mệt. Thằng chỉ huy mày là thằng nào, biểu nó ngon tới gặp ngay tao ra lệnh nè”.
Nó nói: “Thôi đứng mệt lắm rồi. Bà vô trong đi, tui cũng vô nữa”. Tôi nói: “Mày vô ngồi đây, kêu thằng áo đen (an ninh) kia vô, kêu thêm mấy thằng dân phòng vô luôn. Một đám tụi bây phải ngòi đây nghe tao nói. Không thì tao cứ đi ra ngòai nói”. Nó nói: “Con tui đang nằm bệnh viện mà giờ này tui phải ngồi đây với bà, tui muốn vô bệnh viện cũng không được”. Tôi nói: “Vậy thì mày nguyền rủa thằng nào ra lệnh cho mày phải giữ tao ở đây chớ đâu phải tại tao. Sáng nay tao đi lễ mà, ai biểu tụi bây lôi tao vô đây. Nó nói: “Tụi an ninh kêu tui phải giữ bà, nói bà là phản động”. Nó bèn kêu hết vô ngồi một đám.
Tôi nói tiếp: “Tụi an ninh nó nới với mày tao là phản động à? Nó còn nói gì nữa không?”. Thành trà lời: “Không”. Tôi nói: “Vậy mày biết phản động là gì không? Trong Bộ luật hình sự không có tội phản động. Mấy năm trước tao có viết 1 bài để nghị Quốc hội bổ sung thêm từ “phản động” vô luật kẻo cán bộ ta đem ra dùng hòai bị quê độ quá mà tới bây giờ Quốc hội vẫn chưa chịu bổ sung. Tao giải thích cho nghe: Phản động là cản trở sự vận động tiến lên phía trước, nếu ai cản trở sự phát triển của dất nước này là phản động. Về tra từ điển coi tao nói đúng không. Mày thấy tao cản trở, làm thiệt hại đến quyền lợi hợp pháp của ai chưa? Dĩ nhiên là chưa, nếu có thì tao bị bắt ở tù lâu rồi, đâu phải ngồi đây nói điều hơn lẽ thiệt cho mày nghe. Mày muốn biết phản động ở đâu tao chỉ cho coi. Mày phải dân Sài Gòn gốc không, về hỏi cha mẹ, họ hàng người lớn tuổi coi Sài Gòn trước năm 1975 đời sống người dân sung sướng như thế nào. Sài Gòn được thế giới gọi là “hòn ngọc Viễn Đông” đó. Còn sau 1975 dân đói cơm không có ăn, quần áo không có đủ mặc. Ai làm cho đất nước này tụt hậu vậy? Không phải tao, củng không phải mày, chính là cái nhà nước cộng sản này nè.  Thời nhà Nguyễn, Thái lan tức là Xiêm La đó, Campuchia kêu là Campốt đó, năm nào cũng sang triều cống nhà Nguyễn, đều ghé qua Gia Định thành chào Tả quân Lê Văn Duyệt. Biết Tả quân không? Lăng Ông Bà Chiểu đó, ra đó coi. Bây giờ thì VN thua Singapore cả 100 năm, thua Thái Lan cả 80 năm. Thấy có nhục không? Ai làm cho tụt hậu vậy? Chính cái nhà nước cộng sản này nè. Cho nên nhà nước cộng sản này là đại phản động, là trùm phản động, là cực kỳ phản động đó. “Trăm năm bia đá thì mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. Nhà nước cộng sản này là tội nhân thiên cổ, tội với đất nước với nhân dân VN muôn đời tiếng dơ không rửa sạch.
Tụi an ninh nó không nói cho mày biết là nó tự tiện xông vào nhà ăn cướp của tao 2.700 USD không? Có nói chúng nó ăn cướp của tao 2 cái máy chụp hình kỹ thuật số hiệu Canon không? Nó có nói là nói cướp của tao giấy tờ, bằng cấp, học vị, thư từ cá nhân không?”. Tôi chỉ sang thằng an ninh áo đen: “Thằng này nè, nó cũng có “dây máu ăn phần”, nó và những thằng đồng bọn của nó đã làm những việc bẩn thỉu, đê tiện như vậy với tao đó. Thằng Trần Tiến Tùng, thằng Nguyễn Minh Hải, thằng Nguyễn Minh Thắng, thằng Trương Văn Hổ… Mày hỏi nó coi tao nói có đúng không?’. Tôi lại quay qua chỉ vào thằng an ninh đang cúi gằm mặt: “E mậy! Tao nói có đúng không? Mày trả lời cho nó nghe coi”. Thằng an ninh cúi mặt làm thinh. Tôi quay sang nói với thằng Thành: “Mày thấy chưa? Bọn an ninh này là những đứa chuyên nói dóc nói láo không biết ngượng mồm, chuyện không thì nói có, chuyện có thì nói không. Đổi trắng thành đen, đổi đen thành trắng. Trên đời này, chuyện gì bẩn thỉu, dơ dáy, hèn hạ nhất thiên hạ không ai dám làm thì bọn an ninh này chúng nó làm tuốt. Hổng chứng sếp nó ra lệnh thì cha mẹ nó nó cũng không từ nữa.
Tôi lại nói tiếp: “Tao từng kinh qua nhiều đơn vị, cái lon Thiếu úy của mày tao đã đeo cách đây gần 20 chục năm. Làm CSKV là đồ bỏ, phường này đừng hòng thằng nào lên mặt dạy đời tao. Tao thấy mày còn trẻ người non dạ,mới làm việc ở phường mấy năm thì biết con mẹ gì. Mày chưa có gây tội ác với nhân dân nhiều, còn cải tạo được. Con mày còn nhỏ, đang đau bệnh, nên tao không nguyền  rủa mày, mày muốn  nghe tao kể lại tao nguyền rủa mấy thằng chó an ninh thế nào không?”. Thằng Thành nói: “Tui nghe kể lại rồi, đừng nhắc lại nữa, kinh khủng lắm”. Tôi nói: “Mày còn trẻ khỏe thì kiếm công việc gì lương khác mà làm ăn. Cả nước này hơn 80 triệu người, còn công an bao nhiêu triệu? Những người khác người ta không làm công an cũng sống được như thường. ”Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” mày ở đây bám theo mấy thằng lưu manh côn đồ công an này thì riết rồi mày cũng lưu manh côn đồ, hèn hạ, bẩn thỉu giống chúng nó”. Thằng Thành hỏi: “Vậy ở đây ai là đèn, ai là mực?”. Tôi chỉ ngay thằng an ninh đang đứng cúi gằm mặt: “Nó là mực nè, và những thằng đồng bọn với nó đều là mực hết. Ở đây không thằng nào là đèn hết. Người tử tế có lương tâm, biết suy nghĩ phân biệt phải trái thì không ai thèm làm công an phục vụ cho cái nhà nước cộng sản hèn với giặc ác với dân này. Mày bu theo chúng nó thì mày cũng trở thành mực luôn, “đời xưa quả báo thì chầy/ đời nay quả báo một giây nhãn tiền”. Quả báo ngay trước mắt đó mày, mày không không trả thì con mày nó trả, liệu thần hồn mà làm việc tử tế đàng hòang, đừng đu theo cái lũ bất lương bán nước hại dân này làm trò lưu manh côn đồ, ăn cướp giữa ban ngày”.
Cả thằng Thành lẫn thằng an ninh áo đen năn nỉ tôi đi ngủ để chúng nó ngủ, chúng nó than “buồn ngủ quá rồi”. Tôi nói: “Tao chưa mệt, lúc nào tao buồn ngủ tao sẽ ngủ. Tao còn thức là không thằng nào được quyền ngủ, chúng mày phải ngồi đây nghe tao nói. Cái nhà nước cộng sản VN này là lũ nói láo quen mồm, nói dối không biết ngượng, thằng nào cũng mặt trơ như đít thớt, đạn bắn không thủng. Chúng luôn mồm nói VN tôn trọng nhân quyền, VN có đầy đủ quyền tự do tôn giáo bla… bla mà tao đi lễ nhà thờ chúng ngăn cản. Trong nhà thờ có mồ ông mả cha chúng nó hay sao mà chúng sợ tao vô đó rồi tao giẫm lên. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Phương Nga chúng mày cho quân đầu trâu mặt ngựa, cái đám công an lưu manh súc sinh của chúng mày lôi tao đến đây lần này là nhiều lần rồi, chúng mày đừng nói rằng không biết, chúng mày đừng chối rằng vô tình bắt được tao nghen. Nhà nước cộng sản mị dân, dối trá của chúng mày thằng nào con nào đến đây trả lời cho tao rõ: Nhân quyền  của chúng mày đây sao, tự do tôn giáo, nhà nước pháp quyền của chúng mày đây sao?. Tòan là một lũ bịp bợm dối trá, lưu manh côn đồ, cùng hung cực ác”.
Đến khỏang 3 giờ rưỡi chiều, một thằng CAP đeo hàm Thượng sĩ cầm chùm chìa khóa của tôi đưa ra hỏi “Chìa khóa này có phải của chị không?”. Tôi hỏi nó: “Phải, từ sáng đến giờ thằng nào giữ chìa khóa của tao? Giữ để làm gì? Mày trả lời rõ ràng cho tao biết? Đồ đạc của tao trong nhà mất ai chịu trách nhiệm?”. Thằng Thượng sĩ còn đang ấp úng thì một tên mặc đồ CAP tóc muối tiêu xấn xổ đi lên xỏ mỏ vô: “Không lấy thì vứt bỏ”. Tôi xô ghế cái rột đứng phắt dậy xấn đến hắn, tay chỉ thẳng vào mặt hắn hét lớn: “Thằng chó già lưu manh này, chúng mày cướp giật chìa khóa nhà trong tay tao. Từ sáng đến giờ chúng mày mới đem trả tao, chúng mày đã cướp phá gì trong nhà tao rồi, chúng mày vứt cái gì vào đó rồi. Giờ mày muốn vứt chìa khóa của tao để phi tang à? Đồ quân lưu manh, quân ăn cướp. Mày vứt đi, mày ngon vứt cả tao xuống dưới đất nữa mới oai”. Thằng Thành lôi tôi lại. Hắn cũng im re đi xuống lầu, tôi còn hét lên gọi “thằng chó già công an ăn cướp” chửi đến 10 phút nữa mới thôi.
Xế chiều, chúng biến đi đâu mất hết chỉ còn lại mỗi thằng Thành mập uể oai đi tới đi lui. Nó nói: “Chị vô trong ngồi đi, tui mệt quá rồi, từ sáng đến giờ chưa tắm rửa gì hết”. Tôi chỉ cái ghế: “Mày vô đó ngồi”. Nó hỏi: “Rồi chị ngồi đâu?”. Tôi chỉ cài ghế ngoài cửa phòng: “Tao ngồi đây”. Nó nói: “Ủa, vậy là bà canh tui hả?”. Tôi nói: “Ừ, mày mà đi ra là tao cũng đi ra đó”. Nó nói: “Thôi để tui vô trong cũng được”. Tôi mới hỏi nó: “Từ sáng đến giờ, thằng nào nó kêu mày giữ tao ở đây nó có đưa tiền cơm sáng, cơm trưa, cơm chiều, cơm tối của tao cho mày không? Ở tù còn có chế độ mỗi tháng bao nhiêu gạo, bao nhiêu thịt, bao nhiêu quần áo, chăn màn, xà bông tắm nghe mậy. Tao đâu phải tù. Nó kêu mày bắt giữ tao ở đây thì nó có trách nhiệm cung cấp thức ăn nước uống, chổ nghỉ ngơi cho tao đàng hòang. Còn tao ăn hay quăng cho chó ăn là quyền của tao, tao tính rẻ cho mày tiền chế độ cơm nước của tao ngày hôm nay 150 ngàn thôi. Tao hỏi mày phải trả lời cho chính xác nè: Nó có đưa tiền không? Có đưa thì tao cho mày đó, lấy xài đi. Còn không đưa là trách nhiệm của nó, mày vô can. Nếu có đưa mà mày ém lên, thì mai mốt tao viết bài đăng lên mạng nói rằng Thiếu úy Nguyễn Trường Thành ăn chặn của bà Tạ Phong Tần 150 ngàn tiền chế độ cơm tù. Cả thế giới sẽ phỉ nhổ vào mặt mày. Chịu không?”. Nó ngồi cười cười. Tôi nói tiếp: “Tao hỏi mày cho vui vậy thôi. Chớ tao biết tụi chó an ninh đó chúng nó chuyên bóp cổ CAP chớ đời nào nó đưa tiền cho mấy thằng lính quèn như mày. Mày thấy cái sự bất nhân, bẩn thỉu của chúng nó không? Tao đâu có tội gì đâu, chúng ỷ mạnh bắt tao vô đây cho mày giữ, bỏ đói bỏ khát tao từ sáng đến chiều. Mày thấy chúng nó lưu manh hèn hạ không? Tao đặt vấn đề cho mày thấy rõ cái bản chất thật của chúng nó, cho mày sáng mắt ra thôi. Chế độ cộng sản này là chế độ gian ác, bất nhân. Truyền thống người Việt từ xưa là “kính già yêu trẻ”, “tôn sư trọng đạo”, con cái hiếu để với ông bà cha mẹ. Chúng nó cướp chính quyền, một trận cải cách ruộng đất xui nguyên giục bị, làm cho con tố cáo cha, cha tố ngược lại con, vợ chồng, anh em, ông bà, cháu chắt, họ hàng, bạn bè tố cáo lẫn nhau. Luân thường đạo lý đảo ngược, đạo đức tiêu vong, con người trở thành con vật. Có đứa nào đọc báo Tuổi Trẻ cười số ngày  1/6 chưa? Chưa đọc thì về mua đọc. Trong số đó có ông Lê Minh Quốc giới thiệu một cuốn sách mới của ông Nguyễn Hải Tùng- Nguyên Giám đốc sở văn hóa- thông tin tỉnh Minh Hải cũ. Ông Nguyễn Hải Tùng là nhân chứng sống, ghi lại những câu chuyện mà ông gọi là “vui” thời kháng chiến chống Mỹ ở miền Nam. Trong đó có chuyện “đồng chí cha” họp chi bộ chung với “đồng chí con”. “Đồng chí con” phê bình “đồng chí cha” là “lo chuyện gia đình nhiều quá lơ là công  tác tổ chức”. “Đồng chí cha” tức quá không dám trả lời, xong họp ra ngòai mới chửi thề: “Đụ mẹ mày đừng có về nhà tao”. Những người cộng sản coi đó là chuyện bình thường, chuyện vui cười, mà tao đọc tao thấy cười không nổi, cười ra nước mắt. Cha lo cho gia đình thì lo cho con chớ lo cho ai? Vậy mà thằng con dám “ăn cháo đái bát” mắng cha, cha lại không có quyền và không dám dạy cho thằng con hỗn xược một bài học. Thiệt là chuyện “lộn cứt lên đầu”. Cộng sản tạo ra một cái xã hội đảo lộn luân thường đạo lý làm người, cha không ra cha, con không ra con, một cái trại súc vật chớ đâu phải con người”.
Quý vị khi đọc đến đây phải tự hiểu rằng thỉnh thỏang tôi có “nghỉ giải lao giữa hiệp” chớ không phải liên tục phát thanh suốt một lèo như vậy bố ai mà nói nổi.
Tôi ngồi đếm lại thấy mất 18 hột pha lê trắng đính trên áo dài (cái áo này mắc tiền là do mấy cái hột pha lê ấy đó nghen), mất cái thánh giá bằng đồng  mặt sau có chạm nổi ảnh “Mẹ Hằng Cứu Giúp” và chữ CSSR, chỉ còn cọng dây đeo màu nâu tòn teng trên cổ. Tôi nói: “Thằng Thành mày làm chứng nghen mậy, mất 18 hột pha lê trên áo tao, mất cây thánh giá của tao. Cái này là món nợ nhà nước cộng sản súc vật này nó thiếu tao. Thằng nào, con nào gây nợ với tao thì tao đều ghi lại để đó, tao sẽ đòi đủ không thiếu món nào. Cây thánh giá này là thằng Thành già, Đỗ Minh Thành đó. Nó khoe với tao nó là giáo dân, giáo dân mà chúa nhật không lo đi lễ nhà thờ, không lo nghỉ ở nhà. Nó lo hùa với quỷ sa tăng gây tội ác. Mày nhắn với nó là tao nói nó chết xuống hỏa ngục đời đời. Không bao giờ được siêu sinh.
Đến 8 giờ tối, thằng Thành bảo tôi “Thôi về đi”. Tôi nói: “Ê! Tao không phải tự đến đây xin xỏ chúng mày nhe. Tao không phải cái lọai muốn lôi đến thì lôi muốn đuổi về thì đuổi nghe”. Thằng Thành nói: “Thôi tui trân trọng mời chị về. Chị có muốn chửi tiếp thì xuống chửi mấy thằng ở dưới. Chớ cả ngày nay tui mệt lắm rồi”. Tôi đi xuống tầng trệt, thấy trống hoang, phòng trực chỉ có 1 thằng Thượng sĩ nhỏ xíu và 2 dân phòng. Tôi hỏi nó: “Ê! Chỉ huy mày đâu hết rồi? Thằng nào trả lời cho tao biết: Tụi bây giật chìa khóa nhà tao, tao về thấy mất đồ hay tụi chó an ninh nó quăng thêm đồ quốc`cấm vào ai chịu trách nhiệm”. Nó nói: “Bà về đi. Tui không biết”. Tôi quát nó: “Mày phải biết thằng chỉ huy mày ở đâu, mày tưởng tao không biết làm việc đó hả? Cơ quan công an lục nào cũng phải có 1 trực chỉ huy, 1 trực ban, 1 trực chiến. Chúng mày bỏ trống lỏng như vầy là chỉ huy mày nó trốn tao phải không? Ai chịu trách nhiệm về thất thóat tài sản trong nhà tao”. Nó đứng dậy bỏ đi, vừa đi vừa nói: “Tui mệt bà quá, bà về đi”. Tôi quát nó: “Tao đẻ được mày đó nghe mày, mày đừng có thái độ láo với tao chết mẹ mày bây giờ. Chúng mày cướp chìa khóa nhà tao thì phải có thằng chịu trách nhiệm chớ. Mày gọi thằng chỉ huy mày đến đây”. Thằng này cũng lủi ra ngòai, coi như lúc 20 giờ 10 phút ngày 5/6/2011 bà Tạ Phong Tần đã “làm chủ hoàn tòan trụ sở CAP8 Q3”.
Tôi còn đứng trong sân CAP gào lên chửi tiếp một lúc, ra trước cổng thêm một lúc nữa rời mới leo lên taxi đi về.
Tổng kết lại, trong ngày 05/6/2011 nhà nước cộng sản VN (thông qua công cụ “chỉ biết còn đảng còn mình”) đã “thành công tốt đẹp” khi chứng minh được (bằng hành động cụ thể) cho người dân P8 Q3, ngư dân đau khổ miền Trung, nhân dân cả nước và cả thế giới biết rằng: Nhà nước rất oai hùng và rất có thừa quân lính để trấn áp người dân VN đi lễ nhà thờ; nhưng luôn núp sau lưng ngư dân để bảo vệ chủ quyền lãnh hải.
Blog Tạ Phong Tần. Đàn Chim Việt tựa đề
Links:
CỦA CHỊ TẠ PHONG TẦN

THƯ GỞI BẠN BÈ
Thư này được gởi đi từ địa chỉ mail chính thức của tôi (taphongtan@gmail.com). Trong trường hợp xấu nhất là tôi bị bắt, tôi không thể tự mình công khai thư này được thì tôi nhờ bạn bè tôi giúp tôi công bố thư này cho các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước, các tổ chức đấu tranh vì quyền con người trên thế giới được biết một sự thật mà chế độ bạo quyền cộng sản Việt Nam đang cố tình che giấu dư luận và thế giới bên ngoài.
– Những ngày qua, Văn phòng Luật sư Pháp Quyền (VPLS PQ) bị khủng bố trầm trọng. Hàng loạt cú đánh hội đồng dơ bẩn với đủ thứ chiêu thức hèn hạ được tung ra nhằm vào Luật sư Lê Trần Luật (Trưởng Văn phòng) và tôi (người trợ lý tin cẩn của ông Luật). Từ dựng đứng sự việc không có thành có, xúi giục khách hàng thưa kiện hoặc hủy hợp đồng, cắt cử khoảng 20 thanh niên bặm trợn túc trực canh gác suốt ngày đêm ở cửa trước, cửa sau Văn phòng, ai bước chân ra ngoài cũng đều có 3-4 thanh niên đi xe máy phân khối lớn bám theo, khách nào đến Văn phòng khi đi ra đều bị những tay thanh niên kia chạy theo hỏi: “Vào đó làm gì? Văn phòng đó là lừa đảo, phản động, không được tiếp xúc”, v.v… và v.v… cho đến cản trở tự do đi lại của những người ở đây không thể ra khỏi khu vực thành phố Sài Gòn, dùng tờ báo Công an TP HCM để vu khống, bôi nhọ với ý đồ xấu xa. Đồng thời, hàng loạt Giấy mời, Giấy triệu tập của đủ loại cơ quan đoàn thể, Công an được tung ra “mời bằng vũ lực” xuyên suốt đối với ông Luật và tôi với những lý do hết sức vớ vẩn để quấy rối, cản trở chúng tôi ra Hà Nội tham gia bảo vệ cho giáo dân Thái Hà.
– Tôi có quyền bất hợp tác đối với các loại Giấy mời đó, họ có thể dùng vũ lực câu lưu thể xác tôi, nhưng họ không thể bắt tôi mở miệng nói điều tôi không muốn nói. Nhưng trong tình hình VPLS PQ gặp khăn khó khăn chồng chất từ phía nhà cầm quyền Việt Nam, vì sự tồn vong của Văn phòng, vì người đồng sự của tôi là ông Lê Trần Luật, vì cuộc sống của những người tôi quý mến ở đây, tôi buộc phải nhẫn nhục nhún mình trước cường quyền bạo ngược để liên tục suốt 10 ngày đến Công an quận Gò Vấp “làm việc” theo ý họ. Những tờ giấy mời ấy được ký bởi Công an quận Gò Vấp nhưng người làm việc với tôi không phải là công an quận, theo tôi nhận định ông ta ở cơ quan cấp cao hơn cấp Thành phố nữa. Ông này khoảng hơn 50 tuổi, trán hói, tóc bạc, nói giọng Hà Nội. Ông ta tự giới thiệu mình tên là Nguyễn Tiến Tùng, và tự hào nói rằng ông Trần Khuê, ông Đỗ Nam Hải đều biết ông ta.
– Về nội dung của những buổi làm việc, họ yêu cầu tôi xác nhận những bài viết đăng trên blog Công Lý và Sự Thật là của chính tôi viết, hoặc chính tôi post lên trang blog CL&ST mà nguồn bài lấy từ các trang BBC tiếng Việt, RFA tiếng Việt, những lần tôi trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài sau vụ VPLS PQ bị kê biên tài sản trái pháp luật, vụ tôi bị họ bắt trái pháp luật về Công an quận Gò Vấp. Tôi đã xác nhận tất cả những điều này vì chẳng có gì phải giấu giếm hay dấm dúi cả.
– Tất cả những bài tôi viết đăng trên blog cá nhân của tôi đều có căn cứ xác thực về nội dung và số liệu từ báo chí trong nước hay từ cơ quan truyền thông BBC, và đó là quan điểm, ý kiến của tôi về tình hình đó.
– Tôi biết họ đang cố gắng chống chế với thế giới bên ngoài về tình hình nhân quyền ở Việt Nam đang bị xâm phạm như thế nào. Họ muốn đàn áp, muốn bịt miệng, muốn ngăn cản không cho tôi bày tỏ chính kiến của tôi về tình trạng đất nước mình, họ muốn tôi xác nhận rằng ở Việt Nam người dân đang được hưởng “nhân quyền” đầy đủ.
Nhưng bằng vào việc tôi phát biểu quan điểm mà phải liên tục “làm việc” với cơ quan Công an thì ai cũng phải hiểu rằng quyền tự do bày tỏ quan điểm của người dân có hay không rồi. Thử hỏi trên thế giới này, ngoài các quốc gia cộng sản ra, có công dân nước nào bày tỏ quan điểm của mình về tình hình đất nước mình, về tình hình thế giới mà bị mời lên mời xuống, phải bỏ cả công ăn việc làm để liên tục “làm việc với công an” như ở Việt Nam không (cụ thể là trường hợp của tôi)?
– Tôi không phải là người bảo thủ, nên khi họ bảo rằng tôi viết bài phát biểu quan điểm bảo vệ quyền tự do thông tin, quyền được bào chữa của bị cáo mà tôi gọi đó là “nhân quyền”, “quyền con người” là tôi đã dùng một khái niệm quá rộng cho một vấn đề nhỏ. Tôi công nhận họ nói như vậy cũng đúng, và tôi dùng từ như thế là “sai” tức dùng từ không chính xác. Chớ “sai” không có nghĩa là toàn bộ nội dung bài viết từ trên xuống dưới đều sai. Tôi đồng ý với họ là sau này tôi viết cái gì thì tôi sẽ dùng từ ngữ chính xác hơn, chỉ thẳng vào vấn đề, vào nội dung, vào con người cụ thể, không dùng khái niệm quá rộng cho vấn đề nhỏ. Ngoài ra, tôi không cam kết bất cứ điều gì với họ.
– Tất cả các buổi làm việc họ đều đặt máy quay phim. Tôi biết họ muốn dùng hình ảnh của tôi nhằm vào một mục đích khác. Tôi muốn nói rõ cho mọi người biết rằng: Tôi là người miền Nam, người miền Nam có thói quen khi nói chuyện dùng chữ “Dạ” trả lời với người lớn tuổi hơn mình, đó là thể hiện lối giao tiếp lịch sự, có văn hóa. Từ “Dạ” đồng nghĩa với từ “Vâng” của người miền Bắc, có nghĩa là “đồng ý”, “thống nhất” chớ không có nghĩa là khúm núm, quỳ lụy, sợ sệt người đối diện.
– Những lần trả lời phỏng vấn của tôi với các đài nước ngoài đều là tường thuật sự thật về việc kê biên tài sản của Văn phòng và tôi bị họ bắt giữ trái pháp luật như thế nào, tôi không bịa đặt, thêm thắt chuyện gì.
– Bạn thân của tôi- bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ (mẹ ruột cháu bé 13 tuổi bị cô giáo trường Hai Bà Trưng khủng bố tinh thần đến bị “stress cấp” mà tôi có loạt bài viết đăng trên blog CL&ST) nói cho tôi biết rằng có hai người xưng là Công an Thành phố Hồ Chí Minh đến nhà gặp vợ chồng chị Nghệ, đưa cho vợ chồng chị Nghệ xem một loạt giấy photocopy chữ viết tay giả mạo chữ viết của tôi, nói rằng chính tôi viết những tài liệu ấy tung vào trường Hai Bà Trưng để “vận động quần chúng”. Chị Nghệ đã trả lời 2 người Công an này rằng tài liệu ấy là giả vì chữ viết chỉ hao hao giống nét chữ của tôi chớ không phải chữ viết của tôi. Với mối quan hệ bạn bè hơn 20 năm với tôi, chị Nghệ biết rõ tính tôi và khẳng định với họ rằng tôi không bao giờ làm cái việc tung tờ rơi ấy cả thì 2 Công an kia mới làm thinh. Điều này cho thấy rằng, để đạt được mục đích, ý đồ đen tối, họ có thể giả mạo, dựng đứng bất cứ thứ gì, bất chấp ý nghĩa chính quyền thì phải có hành vi chính đáng mà ngang nhiên dùng thủ đoạn rất “tà ma ngoại đạo”.
Với quyền lực nhà nước, tòa án, nhà tù, lực lượng vũ trang trong tay, với bản chất dối trá, lừa bịp, thích sử dụng lưu manh, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có thể làm giả đủ thứ tài liệu, hình ảnh, gắp lửa bỏ tay người, dựng lên bất cứ tội danh gì, vụ án gì để gán ghép cho tôi, bôi nhọ danh dự cá nhân tôi, hoặc để lừa bịp thế giới bên ngoài rằng tôi đã đồng ý với họ điều nọ điều kia, v.v… và v.v…
– Các bạn chỉ nên tin khi chính mắt các bạn nhìn thấy rõ, tay của các bạn sờ trúng chính con người tôi bằng xương bằng thịt đứng trước mặt các bạn, và tôi nói lên tiếng nói của mình một cách độc lập, chớ không phải các bạn nhìn thấy tôi thông qua các phương tiện kỹ thuật khác. Các bạn chỉ nên tin lời tôi khi tôi được tự do phát biểu, chớ không phải tôi nói trong tình trạng trước họng súng, lưỡi lê hay bởi những người tôi yêu quý đang bị đe dọa.
– Tôi không phải là người của bất cứ đảng phái, tổ chức nào. Tôi không có tài sản, không có gia đình riêng. Vì vậy, những điều tôi đã từng làm, đã từng viết trên blog của tôi không hề chịu sự chi phối của bất cứ ai, tôi không có mục đích chính trị, tôi sẵn sàng chấp nhận hậu quả xấu nhất để bao vệ danh dự của mình. Họ có thể bỏ tù tôi, có thể giết tôi, nhưng họ không thể bắt tôi cam kết bất cứ điều gì với họ. Nếu họ bắt tôi tội “Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN” thì đó là niềm vinh dự cho tôi (còn tốt hơn những người khác bị vu cho tội “trốn thuế”, “lừa đảo” hay “tàng trữ ma túy”), vì tôi sẽ là bằng chứng sống cho việc quyền con người bị xâm phạm thô bạo ở Việt Nam.
– Họ muốn tuyên truyền như thế nào là việc của họ, nhưng tôi không có trách nhiệm phải nói theo họ, không có trách nhiệm phải ca ngợi cái điều mà tôi thấy nó bẩn thỉu. Họ có thể lấy cớ rằng cơ quan giám định (thuộc Sở Văn hóa- Thông tin- Truyền thông Thành phố Hồ Chí Minh hoặc cấp cao hơn nữa cũng vậy) kết luận những bài viết của tôi là “phản tuyên truyền”, “phản động”, “kích động” hay gì gì đó để kết tội tôi. Họ cho rằng tôi “xuyên tạc”, “bóp méo” hay “nói xấu Nhà nước”, “nói xấu Đảng CSVN”; có nghĩa là trong vụ việc của tôi, người “bị hại” là Nhà nước VN, là Đảng CSVN, vậy thì giao cho cơ quan phụ thuộc vào Nhà nước (lãnh lương, được chức vụ), phụ thuộc vào Đảng (lãnh đạo, chỉ huy) giám định thì có khác nào “giao trứng cho ác”, “thằng cha” bảo gì thì “thằng con” đương nhiên răm rắp nghe theo. Tôi không bao giờ công nhận cái loại giám định vớ vẩn ấy bởi lẽ cơ quan này chỉ là loại công cụ tay sai, lãnh đạo cơ quan này là công chức – Đảng viên, giám định theo chỉ đạo của đảng CSVN thì làm gì có tính khách quan mà “giám” với chả “định”.
Việc giám định chỉ thật sự khách quan khi cơ quan giám định là các tổ chức văn hóa quốc tế và chuẩn mực để đối chiếu, so sánh khi giám định là chuẩn cả thế giới đồng công nhận (trong đó có Việt Nam), cụ thể là bản Tuyên ngôn Nhân quyền thế giới (1948) mà Việt Nam đã tham gia ký kết ngày 24/9/1982.
– Nếu tôi bị xét xử trong một phiên tòa bưng bít, không có bạn bè, không có truyền thông nước ngoài tham gia, thì các bạn hãy hiểu rằng đó là một phiên tòa của kẻ cướp, của bạo quyền độc tài, trong cái gọi là phiên tòa đó không tồn tại pháp luật, không tồn tại công lý, mà chỉ có bạo quyền cộng sản đang ngang nhiên chà đạp lên quyền con người, chà đạp lên quyền tự do bày tỏ quan điểm của tôi chỉ vì quan điểm của tôi trái với ý muốn nhà cầm quyền cộng sản, vì quan điểm của tôi vạch trần bộ mặt xấu xa, bản chất lưu manh của bạo quyền. Có thể sau đó, họ lại dùng báo chí làm tiếp trò bẩn bôi đen sự thật như họ đã làm với 8 giáo dân Thái Hà: “Các bị cáo đã cúi đầu nhận tội” dù giáo dân không hề nhận tội. Các bạn hãy tin rằng trong những phiên tòa như thế này, tôi không bao giờ cúi đầu khuất phục họ.
– Trong khi tôi viết những dòng này, tâm hồn tôi rất bình thản, bởi lẽ tôi đã ngộ ra rằng, chính Đức Giê-su ngày xưa khi lâm nạn Ngài cũng bình thản như thế, “Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống?”, “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”; còn tôi, tôi nói rằng: “Lạy Chúa, con xin phó thác linh hồn con trong tay Chúa”.
Thư này sẽ còn được tôi bổ sung tiếp (nếu có thể).
Đính kèm thư này là ảnh chụp các loại Giấy Mời trong thời gian gần đây.
Sài Gòn, ngày 22/3/2009
Tạ Phong Tần

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: