SÔNG TRÀ ĐÊM THANH – thơ Sông Hậu

SÔNG TRÀ ĐÊM THANH

Thơ ơi
Thơ có cùng Ta ?
dìu Em ngắm cảnh sông Trà đêm thanh
Giữa dòng sông
sáng long lanh
đôi bờ xe nước ru cành lá non
Nâng niu
từng búp môi son
trao nhau mỗi độ Xuân càng thiết tha

Đầu nguồn
ngàn cánh sao hoa
nở trên đỉnh núi Sơn Hà, Cam Long
Xuôi nguồn
khúc tựa Núi Ông
chia đôi : dòng đục – dòng trong – la đà
Con tàu “Thống Nhất”
tăng pha
cầu Trường Xuân rõ nhịp qua hai miền
Trăm đôi mắt
bỗng lặng yên
giữa lòng Quảng Ngãi dịu hiền sáng ra

Lung linh
thềm cát trắng ngà
quán chờ ước hẹn tình xa tình gần
Mây trôi
trong ánh trăng ngân
chuông chùa Thiên Ấn nhịp vần thi ca
Tam Thương
Thạch Bích, Ai qua
lối nào thấp thoáng mái nhà như son

Cuối nguồn
gối bãi biển Đông
ánh đèn nhấp nháy, bến mong thuyền về
Dừa nghiêng
hỏi liễu Mỹ Khê
cớ chi Em xõa tóc kề vai Anh ?!
Lũy tre
uốn khúc quanh quanh
Cô Thôn xóm nhỏ một nhành quê hương
Thu Xà
óng ánh hạt sương
lắng hồn thi sĩ : “Buồn Vương Ngô Đồng”

Người đi
canh cánh nỗi lòng
qua cầu Trà Khúc, nhớ dòng sông thơ.

Quảng Ngãi – 1986 – Sông Hậu.


HƯƠNG NẾP TRÀ GIANG


Chiều chiều
ngồi nhớ quê hương
nhớ từng chiếc bánh người thương gởi vào
Vẫn hương nếp
của ngày nào
dẻo thơm biết mấy tình bao nhiêu tình

Ta nào nỡ lại
lặng thinh
khi Người đã thật thương mình – nếp ơi !
Năm sau
nếp đã chín rồi
thành đôi bánh có nhớ lời Người thương ?

Người đi đây đó
ngàn phương
quên sao được nỗi quê hương đang chờ
Người về
nối nhịp cầu thơ
trăm năm bến cũ gối bờ sông xưa

Bóng tre xanh
lẫn bóng dừa
lắng trong dòng nước mỗi mùa xuân sang
Chắt chiu từ đất
Trà Giang
cho Tôi hương nếp nồng nàn tình quê.

Tân Bình – 1992 – Sông Hậu.


HƯƠNG TÌNH TRÀ GIANG

Cảm ơn Em
đã cho Anh
hồn trong đồng điệu xây thành non thơ

Chiều buông óng ả
như tơ
sợi thương – sợi nhớ – sợi chờ Em sang

Dìu nhau về bến
Trà Giang
lao xao ánh nguyệt giữa làn nước trôi

Khúc sông kia
tựa khúc đời
nửa trong – nửa đục – từ thời xa xưa

Gió ru nhánh lá
đong đưa
lặn trong đáy nước như chưa đong đầy

Xa xa
thấp thoáng thuyền ai
cuối bờ cát trắng, bóng mây là đà

Lối cầu Trà Khúc
Ta qua
đứng trông dòng nước la đà ngất ngây

Tóc xanh Em gối
bờ vai
tóc đùa với tóc, tình say đường tình

Đất trời bỗng chốc
lặng thinh
đôi bờ ngan ngát hương tình Trà Giang.

Sài Gòn – 05/02/2009 – Sông Hậu.

Trả lời
Chuyển tiếp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: