Y án sơ thẩm đối với ba người hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân tại Trà Vinh

Y án sơ thẩm đối với ba người hoạt động
bảo vệ quyền lợi công nhân tại Trà Vinh

danlambao


.

Sáng nay, 18/03, Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh mở phiên phúc thẩm vụ “Phá rối an
ninh” đối với 3 người hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân : Nguyễn Hoàng Quốc
Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương.

Từ sáng sớm, thân nhân của ba gia đình đã đến trước cổng tòa. Lực lượng công an được
bố trí dày đặc nhằm ngăn chặn không cho người dân lai vãng. Được biết hôm nay, công
nhân nhà máy Mỹ Phong đều bị bắt buộc phải đi làm, công ty không chấp nhận đơn xin
vắng mặt, bất kể đau ốm hay bệnh tật

8 giờ sáng, xe tù chở Hùng Hạnh Chương tiến vào sân tòa. Thân nhân của cả 3 gia đình
không được phép vào bên trong, dù gia đình đã lên tiếng phản đối, nhưng lực lượng công
an chỉ luôn miệng tuyên bố : “Đây là lệnh của Tòa án”.

Đến 8 giờ sáng, phiên tòa bắt đầu diễn ra. Thân nhân, gia đình vẫn không được phép
tham dự. Bên trong lúc này dầy đặc công an và cán bộ.

Bào chữa cho cả ba bạn Hạnh Hùng Chương là luật sư Đặng Thế Luân – Đoàn luật sư
Thành phố Hồ Chí Minh. Ban đầu, công an ngăn chặn, không cho uật sư được vào trong
phiên tòa, sau một hồi cự cãi, LS Luân đe dọa sẽ khiếu nại để yêu cầu hủy bỏ phiên tòa
thì đại diện tòa án mới xuất hiện và can thiệp. Khi luật sư được phép vào trong thì tòa đã
khai mạc được một lúc.

Dù thông báo đây là một phiên tòa công khai, nhưng người dân không ai được phép tham
dự, thậm chí cả người nhà bị cáo. Vì quá thương con và uất ức trước cách hành sử của
chính quyền, mẹ ruột Hạnh đã lên cơn đau tim và ngất xỉu.

Đại diện Viện kiểm soát vẫn lặp lại những cáo buộc giống như ở phiên tòa sơ thẩm, đồng
thời đề nghị hội đồng xét xử giữ nguyên bản án

Luật sư Đặng Thế Luân khẳng định thân chủ của ông không phạm tội phá rối an ninh hay
chống đối chính quyền nhân dân.

Về phần mình, cả ba bạn Hùng Hạnh Chương vẫn khẳng khái tuyên bố mình vô tội, từ
chối xin khoan hồng

Giống như bao phiên tòa khác, đại diện Viện kiểm soát không đưa ra được lý lẽ nào
thuyết phục, ngoài những cáo buộc lặp đi lặp lại một cách vô căn cứ. Đáp lại, phía luật sư
phản bác lại bằng những lập luận đanh thép, khiến công tố viên không thể trả lời được.

Lúc khoảng 11 giờ, phiên tòa đang được diễn ra thì một chiếc xe mang biển số của Bộ
CA xuất hiện, ba người từ trong xe bước thẳng vào tòa và nói nhỏ điều gì đó vào tai chủ
tọa. Lập tức, vị chủ tọa chuyển ngay sang phần tuyên án, trước sự ngỡ ngàng của nhiều
người.

Lúc 11h30 phút, bản án đã được tuyên, kết quả giống như tại phiên tòa sơ thẩm : Nguyễn
Hoàng Quốc Hùng bị 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương cùng bị 7
năm. Phiên tòa chớp nhoáng cùng những bản án bỏ túi chấm dứt tại đây.

Qua khe cổng hàng rào tòa án, người ta thấy công an áp tải cả ba người bạn bước ra xe tù.

http://danlambao1.wordpress.com/

… • …

Bài thơ cho Đỗ Thị Minh Hạnh

Em ra đời
Mười năm sau cuộc chiến
Bom đạn đã thôi rơi, sao tiếng khóc chưa ngừng
Câu hát hòa bình, sao nước mắt rưng rưng
Từng đoàn người vẫn lần lượt ra đi
Xuống biển, lên non, băng rừng, vượt suối
Tự do ! tự do !
Dù đổi bằng mạng sống
Dù phải chết ở quê người hơn ở lại quê hương.

Tuổi thơ em
Được nuôi bằng những giọt tình thương
Mẹ vắt ra từ bầu sữa cạn
Bằng giọt mồ hôi cha trong sớm chiều lận đận
Cõng cuộc đời trên chiếc lưng cong.

Những nỗi nhọc nhằn đã làm em khôn lớn thêm nhanh
Để biết thương yêu đồng bào lao động
Để biết lắng nghe tiếng thở dài của núi sông và lời thì thầm của tình yêu mơ
mộng
Để biết mỉm cười trong cả lúc khổ đau.

Đất nước mình không có hôm nay
Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ
Nếu không có những người con gái như em
Dòng sông dài và phiến đá chông chênh
Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi
Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại
Dân tộc này rồi sẽ ra sao?

Em bước vào tù khi tuổi mới hai mươi
Tuổi đẹp nhất của thời con gái
Bên ngoài trại giam, mùa xuân đang qua và không trở lại
Nhưng trong trái tim em, xuân mãi mãi không tàn
Hạnh phúc của em là hạnh phúc của dân oan
Của những con người không có quyền được nói
Niềm vui của em là niềm vui của đàn em thơ mới lớn
Của những mái đầu bị xóa mất màu xanh.

Đảng xô em vào vũng bùn đen lọc lừa, giả dối, gian manh
Em lọc ra những giọt nước ngọt ngào, tinh khiết
Đảng trồng trong nhận thức em cây hận thù chém giết
Em chăm sóc cây để trổ trái tình người
Đảng đốt cuộc đời em bằng ngọn lửa bạo tàn rực đỏ khắp nơi
Em thổi tắt để thành nguồn sưởi ấm
Đảng biến em làm con sâu đo uốn mình quanh bốn vòng cửa cấm
Em thoát thân thành cánh bướm vàng.

Hôm nay
Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về

Giữa quê người còn một bài thơ
Viết cho em bằng những dòng hy vọng

Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận
Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa
Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua
Sông núi chờ em trong ngày hội lớn.

Những uất hận ngày nào chảy theo dòng sông Hát
Đang trở thành những lớp phù sa.

Trần Trung Đạo
Boston, Hoa Kỳ 17 tháng Ba, 2011

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: